Ngày còn bé và khi đã lớn

Ngày còn bé, chúng ta như là những đứa trẻ vừa dễ thương , vừa đáng yêu, chúng ta ước sao có thể quay lại tuổi thơ đó biết bao nhiêu khi đã trưởng thành.

Khi bé, chúng ta thích ăn gì đều đòi ba mẹ, ông bà mua cho bằng được, thấy chúng bạn có đồ chơi mới cũng đòi bằng được. Nhưng khi đã lớn, thay vì muốn mua gì đó chúng ta sẽ tự mua, tự dành dụm tiền bằng chính sức lao động của mình để mua, tuy nhiên đã phải cân đo đong đếm hơn xưa, tùy thuộc vào điều kiện, hoàn cảnh của chúng ta để sở hữu những món đồ đó.

Ngày còn bé, không bằng lòng, đòi cái gì không được là chúng ta lại ăn vạ, mè nheo bắt ba mẹ phải mua bằng được. Nhưng khi đã lớn rồi, chúng ta không còn có thể làm nũng cha mẹ nữa, chúng ta biết thương ba mẹ nhiều hơn và muốn ba mẹ có thể tiêu xài, có thể an nhàn khi sử dụng đồng tiền mà chúng ta làm ra.

Ngày bé, ngồi vào mâm đã thấy đầy đủ món, ba mẹ sắm cho không thiếu một thứ gì, cái gì trong khả năng ba mẹ đều đáp ứng hết nên chúng ta cứ nghĩ ba mẹ kiếm được tiền dễ dàng lắm. Khi trưởng thành, đi làm mới biết  mỗi đồng tiền mà ba mẹ kiếm ra  khi đó thật cực khổ để nuôi chúng ta trưởng thành như ngày hôm nay.

Ngày bé , cứ ngỡ ba mẹ là siêu nhận cái gì cũng biết làm và ba mẹ sẽ trẻ mãi, sống mãi với chúng ta. Khi trưởng thành, chúng ta chợt nhìn thấy mái tóc ba mẹ đã đổi màu, thay đổi thời tiết một chút đã khiến ba mẹ đau nhức xương khớp, đôi mắt ba mẹ đã chẳng còn tinh tường như xưa, chúng ta nhận ra ba mẹ thực sự đã có tuổi thật rồi.

Ngày bé, cứ ngỡ ai cũng là người tốt, ai ai cũng yêu quý mình, nếu như có ghét thì bằng những suy nghĩ trẻ con chúng ta cũng không bao giờ để ý. Trưởng thành, chúng ta nhận ra con người thật sự không hề đơn giản , không thể trông mặt mà bắt hình dong, dẫu có bị ghét chúng ta vẫn cứ phải mỉm cười và bước tiếp.

Khi còn bé, cứ khóc lóc là được ba mẹ, ông bà dỗ dành cho nín và chúng ta sẽ làm mình làm mẩy để khóc to hơn. Khi lớn , khi có chuyện buồn, chúng ta không khóc hoặc sẽ che đi những giọt nước mắt để người thân không cảm thấy lo lắng. Có những nỗi buồn, chúng ta sẽ chỉ giấu cho mình chúng ta biết mà thôi.

Khi bé chúng ta mơ ước chúng ta sẽ làm siêu nhân, làm công chúa, nhiều mơ ước thật ngô nghê, trẻ con. Khi lớn, chúng ta căn cứ vào năng lực của bản thân để chọn nghề nghiệp, hoặc theo móng muốn gia đình mặc dù chúng ta không muốn.

Kết quả hình ảnh cho tuổi thơ và trưởng thành

Khi bé, chúng ta hồn nhiên , vô tư, muốn nói gì cũng được và nếu có nói sai mọi người sẽ không để ý vì chúng ta còn bé mà. Khi lớn, chúng ta phải cân nhắc điều gì nên nói điều gì không nên nói, trước khi nói phải nghĩ cho kĩ, suy nghĩ cẩn thận rồi chúng ta mới nói.

Khi bé, bạn bè quanh xóm cứ tụ tập là vui, í ới gọi nhau một tiếng là có mặt đủ cả, không thiếu đứa nào. Khi lớn, đôi khi một chầu cà phê, cùng một thành phố đôi khi cũng chỉ nói đươc một câu : khi nào có thời gian…

Khi bé, đọc truyện cổ tích có dạy rằng người tốt sẽ được đền đáp, kẻ ác se bị trừng trị. Sau này khi đã trưởng thành chúng ta chợt nhận ra xã hội không hề đơn giản như vậy.

Khi bé, chúng ta chỉ cần tụ tập bạn bè chơi những trò chơi có sẵn như ô ăn quan, bắn bi, nhảy dây, chơi chuyền…. là đã vui cả ngày. Khi lớn lên, các tòa nhà chọc trời mọc lên, chúng ta chỉ còn biết vùi mình vào điện thoại, đi ăn , đi xem phim…. trò chơi của người lớn ngày càng ít đi và không còn vui như trước nữa.

Khi bé, nhu cầu của chúng ta thật đơn giản, chỉ cần có gói bim bim, cái kẹo là xong. Khi lớn, chúng ta nhận ra rằng nhu cầu của chúng ta thật nhiều , nào là phải có phương tiện đi lại tốt, điện thoại xịn, quần áo đẹp

Khi bé, ba mẹ thường nhường nhịn chúng ta , lúc nào cũng nói no rồi, ba mẹ không ăn nữa đâu và chúng ta hồn nhiên tin vào điều đó. Nhưng khi lớn lên, chúng ta phát hiện ba mẹ đã “nói dối” chúng ta, thực ra ba mẹ chưa no,ba mẹ nhường nhịn chúng ta và chúng ta sẽ làm điều tương tự, sẽ tặng cho mẹ những món quà và nói con kiếm được nhiều tiền mà, ba mẹ cứ xài đi.

Khi bé, chúng ta nghĩ rằng mình sẽ cứ bé bỏng mãi, sẽ luôn nương tựa vào bờ vai của ba mẹ. Khi lớn lên, chúng ta phát hiện ba mẹ đã già , da đã lấm tấm những vết chân chim, chúng ta phát hiện ra đã đến lúc mình là tấm lưng vững chắc để ba mẹ dựa vào rồi.

Và còn rất nhiều điều khác biệt khi chúng ta bé và lớn lên, dù thế nào đi chăng nữa, chúng ta sẽ vẫn vững tâm, vẫn sẽ phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho những người mà ta yêu thương, bạn đồng ý với tôi chứ

– Nga Nguyễn-

Liên hệ đặt bài qua gmail:ngathanhnguyen0707@gmail.com

Bài viết tương tự:

1, Những điều tuyệt vời khi mùa đông đến 
2, Đi làm có gì vui? 
3, Tuổi 24 của chúng ta