Review sách “Cô gái cãi lời Thượng Đế: Hành trình kì lạ của Thuỵ Khanh “quay trở lại quá khứ” để cứu người con trai 17 tuổi mà cô yêu nhất

Thật lạ lùng khi có người tin con người có thể cưỡng cầu lại thời gian để cứu lấy một người đã mất được 13 năm, nhưng đối với Thuỵ Khanh thì điều đó có thể xảy ra chừng nào cô còn sống và còn hi vọng. Hãy cùng theo dõi hành trình lạ kỳ của Thuỵ Khanh qua cuốn sách “Cô gái cãi lời Thượng Đế” của tác giả Ploy nhé. “Đây là một câu chuyện hoang đường  Cô đã vì cậu mà tin vào những điều hoang đường nhất trên thế gian này. Cô đã vì cậu mà làm điều hoang đường nhất. Cứu lấy thanh xuân đã từng vỡ loảng xoảng của cả hai. Cậu… lại thở rồi!” Chiếc mặt nạ thứ ba Thuỵ Khanh – một giám đốc truyền thông, nữ cường nhân 30 tuổi có nhan sắc, chức vụ và có tất cả những thứ mà bất cứ cô gái tuổi 30 nào mơ ước. Cô hôm nay có một buổi họp với một agency để làm chương trình truyền thông mà công ty cô sắp triển khai. Hôm nay, cô chọn một quán gần ngay trường cấp 3 cũ của mình và ngồi đợi cô bé Lê Dung đến. Không may, cô bé kia đến trễ và cô hơi khó chịu và nghĩ rằng các agency giờ đã làm ăn lớn quá nên đến trễ hơn cả khách hàng. Vừa đó thì cô bé bên Agency đến và xin lỗi vì kẹt xe, rõ ràng đây là một cô gái mới ra trường mà bên Agency cử qua để tiếp mình, Thuỵ Khanh dường như chưa được hài lòng lắm. Cô bé dường như rất hiểu chuyện và nói rằng em viết lách cũng giỏi lắm, chuyện này rất bình thường vì nhiều bạn trẻ mới ra trường rất lo lắng về năng lực của mình và cô bé này cũng không ngoại lệ, muốn chứng minh năng lực của mình cho khách hàng yên tâm. Cô bé đang nói chuyện thì nghe thấy bên bàn bên các nữ sinh đang bàn về một bộ phim xuyên không đang rất “hot” và hỏi Thuỵ Khanh có đang xem phim đó không. Nhưng đáp lại là ánh mắt sắc lạnh của Thuỵ Khanh muốn đi ngay vào công việc chính. Sau đó Thuỵ Khanh kết thúc buổi họp và về nhà, cô ‘cởi’ chiếc mặt nạ mà bản thân vẫn mang nơi công sở xuống. ” Cái phim xuyên không đáng yêu mà Lê Dung vừa nhắc đến, Thuỵ Khanh biết rất rõ,. Cô rất mê nó. Mấy tuần nay, tối nào cô cũng xem một, hai tập trước khi đi ngủ, thậm chí đến những đoạn tình cảm dễ thương cô còn phải bấu rịt lấy gối, miệng cười đần độn đến tận mang tai, lòng dạ tô màu hồng ánh nhũ. Hồi học đại học, Thuỵ Khanh từng nghe về câu chuyện ba chiếc mặt nạ của người Nhật Bản. Chuyện bảo rằng mỗi con người chúng ta đều có ba chiếc mặt nạ. Chiếc thứ nhất dành để đeo ngoài xã hội, là bộ mặt khiến khiến người người nhà nhà tiếp nhận. Chiếc thứ hai để dành để đeo trước người thân của mình. Chiếc thứ ba dành riêng cho bản thân, không có ai được chứng kiến gương mặt đó.” Bùa chú là một loại khoa học (mà khoa học chưa lí giải được!) Gần 7h tối, Thuỵ Khanh bước vào quán bar Baron , cô là khách ruột tại quán, vì khách còn ít nên cô được 3 nhân viên phục vụ tận tình. ” Thuỵ Khanh nhâm nhi một ly rượu rất đẹp. Ly pha lê hình chuông cầu kỳ, bên trong là hỗn hợp vang đỏ nấu sôi cùng cam vắt, tiểu hồi thơm và vài nguyên liệu bí truyền khác. Đây là món uống ưa thích của cô, lần nào đến quán là cậu bartender đều tự giác pha cho cô một ly “súc miệng” . Chất rượu màu đỏ sậm, nóng hổi và toả khói nhẹ nhàng mà bà hoàng hậu trong truyện Nàng bạch tuyết và bảy chú lùn đã nấu để ngâm trái táo vào. Chỉ khác, cô không phải Bạch Tuyết, mà cô chính là bà hoàng hậu đã nếm thử quá nhiều thuốc độc nên miễn nhiễm rồi.” Hôm nay là sinh nhật Mê Ly, bạn thân của cô và nàng đang là hoa hậu với dung nhan diễm lệ, yêu kiều. Trong lúc đợi chờ bạn đến, cô mở một video về du hành thời gian mà thầy giáo cũ của cô đang say sưa giảng dạy, cô rất hứng thú với đề tại này và say sưa xem. Đang xem, chiếc tai nghe bị đại mỹ nhân kiêm bạn thân Mê Ly của cô giật ra, cô đến trễ vì vừa tham gia một buổi lễ khai trương. Sau đó cô nhờ Cẩm Nguyên –  chàng bartender pha giúp mình một ly rượu để uống như bạn cô nhưng chàng lại muốn pha cho cô một ly rượu ngon hơn. Sau đó, Mê Ly chế giễu Thuỵ Khanh lớn đầu vẫn còn tin vào mấy chuyện không tưởng trong video. Đang say sưa trò chuyện, bỗng Thuỵ Khanh phát hiện một hình xăm trên lưng Mê Ly , thì ra đó là bùa cầu bình an nàng vừa làm bên Thái về để tránh bị hại. Thuỵ Khanh chúc mừng sinh nhật cô bạn và hai người nâng ly chúc mừng tuổi 30 của cô nàng. Mê Ly vẫn thấy Thuỵ Khanh chăm chú xem và bắt đâu nói về chuyện cũ. “Mày tìm ai đó mà yêu điên cuồng đi, chứ tính ôm ấp mấy cái kỷ niệm cũ rích ấy đến bao giờ hả? Ừ thì chính tao cũng thấy chuyện chờ đợi một người là lãng mạn, nhưng mà mày… Mày không phải chờ đợi một năm, mười năm là xong. Mày có chờ cả đời thì cũng không có kết quả gì đâu. Tuấn Minh… – Tuấn Minh chết lâu rồi. – Thuỵ Khanh lạnh lùng cắt ngang.” Thuỵ Khanh cằn nhằn tại sao Mê Ly lại nhắc chuyện cũ không liên quan đến du hành thời gian làm gì . Mê Ly đáp ” – Mày tưởng tao ngu hả Khanh? Mày sểnh ra là toàn đi đến mấy cái nơi toàn rừng rú huyền bí như Peru, Thái Lan, Indo, Mông Cổ, Ấn Độ, Séc…. Không phải mày đi tìm phép tiên để trở về quá khứ thì mày tìm nam nhân nửa người nửa thú hả?” Đắn đo 1 lúc, Mê Ly đưa cho Thuỵ Khanh tờ giấy “Đây là thư giới thiệu chỗ của thầy pháp quyền năng nhất Thái Lan đó. Ông thầy xăm của tao cho, bảo là không phải ai vị này cũng tiếp đâu, nhưng nếu mày có duyên thì sẽ gặp được. Hình như là đại sư tỷ của ổng.” 3, Nếu thời gian có quay trở lại Sau khi rời khỏi quán Baron, Thuỵ Khanh bắt xe quay trở lại thăm trường cũ của cô. Sau 10h tối, các lớp đã được về, học sinh ùa ra đông như ong vỡ tổ ngược hướng với lối đi của cô. Cô không vào lớp mà đứng tựa vào lan can, ngắm một quả bóng bay mắc vào cây rồi từ từ bay lên trời, cô khi bé đã ước cuộc đời mình cũng tự do tự tại và bay cao như quả bóng bay đó nhưng một sự cố xảy ra khi cô chưa đầy 18 tuổi đã khiến cô tỉnh mộng. ‘ Bóng bay không được chúc phúc”. Cô nhớ lại khung cảnh khi mình mới bước chân vào ngôi trường này, vào lớp 10 Hai nam sinh đang đuổi đánh nhau va vào cô, khiến cô ngã xuống , rơi cả cặp kính ra, đột nhiên chiếc kính lại được đeo lại vào mắt của cô. Chưa kịp cảm ơn thì chàng trai kia đã nói “- Cậu thấy sàn dơ nên muốn lau à?” “Cậu vừa làm một việc dễ thương như vậy mà sao ăn nói vô duyên thế? Đáng ra cậu nên hỏi cô có đau không. Có bị nội thương không. Có cần cậu đi tẩn cho hai thằng ranh kia một trận không. Nhưng mà… Cũng khó trách. Đám con trai thì vùng não xử lý ngôn ngữ không hoàn thiện bằng con gái mà.” Hai người toan đứng dậy thì cậu lại dẫm phải vạt áo dài của cô ” Ma xui quỷ khiến thế nào, bước chân của cậu giẫm lên tà áo dài của cô. Một lực kéo quá mạnh khiến cho hàng nút áo đồng phục đồng loạt bung ra. Nếu cảnh oan nghiệt này là một đoạn phim quay chậm thì nó sẽ như sau: Cậu bạn há hốc miệng hoảng hốt. Thuỵ Khanh trợn mắt cứng đờ. Mọi học sinh xung quanh nhìn hai người, mang đủ các thể loại sắc thái biểu cảm khó coi. Cậu bạn nhanh chóng cởi áo khoác ra, choàng quanh người cô. Vì hành động đó mà trông như đang ôm gọn vào lòng. Đó chính là cuộc gặp gỡ định mệnh trong truyền thuyết.” Cạu bạn vừa đẩy vừa kéo cô đi, vào nhà vệ sinh, Thuỵ Khanh mới định thần lại và nhớ lại dáng vẻ của cậu. ” Cậy cười thật hiền. Da ngăm. Đầu đinh. Một cái lúm đồng tiền nằm bên phải miệng. Ánh mắt sáng như sao.” Sau đó Thuỵ Khanh đi ra, cậu bạn hỏi cô có sao không rồi biến mất giữa biển người 10,000 học sinh của trường. Sau đó cô bước vào lớp mới, và trùng hợp thay cô lại học đúng lớp cậu – Xin chào Tuấn Minh 😀 Sau đó hai người nói chuyện phiếm, Tuấn Minh giả vờ nói là vào lớp A1 này do suất “người quen”, mẹ của cậu là giáo viên dạy Lý và nhờ cô chỉ bảo. Sau khi có kết quả thi giữa kỳ đầu tiên, Tuấn Minh hiện hình là trùm các môn Toán, Lý, Hoá với các môn đều được 10. Một “mọt sách’ chỉ biết học như Thuỵ Khanh đã hoàn toàn bị Tuấn Minh cho “hít khói”. Tuấn Minh đặc biệt có tình cảm với Thuỵ Khanh, cậu lau bảng, xách cặp hộ cô. ” Khi thầy thể dục bắt đám con trai phải xách cặp cho con gái từ sân thể dục về lớp, cậu tự động xách ba-lô của cô. Buổi sáng, thi thoảng cô mua cho cậu hộp xôi mặn để tẩm bổ sau khi chơi bóng. Buổi trưa, thi thoảng cậu đứng chờ xe buýt cùng cô. Noel lớp 11, cậu tặng cô một quả thị trái mùa để chúc bình an.” Cô đang mải mê với những kỉ niệm tươi đẹp cùng cậu thì bị tiếng nói của bác bảo vệ kéo giật lại thực tại. Cô nói chuyện với bác bảo vệ vài câu rồi đứng chôn chân giữa khoảng sân nhỏ nằm trước khu nhà thí nghiệm. ” Chỗ ấy. Trên tấm gạch nền ấy. Bậc tam cấp ấy. Năm ấy Tuấn Minh ngã xuống, nằm ở đó. Khi đó, khu nhà thí nghiệm mới xây xong. Đám con trai thường kéo nhau ra khoảng sân phía trước để chơi bóng khi không tranh được chỗ trong khu nhà thi đấu. Ngày hôm ấy, một mảng tường ở lan can tầng ba của toà nhà đã rơi xuống , trúng ngay Tuấn Minh. Đột ngột và chỉ trong một khoảnh khắc. Cậu được đưa đi cấp cứu ngay, nhưng chỉ níu kéo thêm được hai tiếng đồng hồ. Nước mắt tích tụ thành một mảng dày, che phủ trước đoi ngươi Thuỵ Khanh. Bỗng chốc cô không còn nhìn thấy gì nữa. Mũi cô tắc nghẹn , không thở được. Cô sịt mạnh một cái, rồi dùng cả hai bàn tay dụi mắt cho khô. Ở cách Thuỵ Khanh một quãng, bác bảo vệ trầm lặng quan sát cô. Chắc chắn là cô bé đó rồi. Trường học nhiều việc, học trò thì quậy như quỷ, máy mươi năm làm nghề coi trường này ông chỉ nhớ được có vài đứa học sinh. Cô gái kia nằm trong số ít ấy. Năm đó, tại trường xảy ra chuyện lớn, liên quan đến sinh mạng, lại cũng liên quan đến vài cấp lãnh đạo. Sự việc tuy nghiêm trọng  nhưng được giải quyết êm thấm, lẹ làng. Người ta buồn lòng và xót thương dài lắm là mươi ngày, rồi lại bị cuốn vào nhịp điệu quy củ thường nhật. Những câu chuyện mới cứ thế chồng lên chuyện cũ. Duy chỉ có cô bé đó là ngày ngày vẫn đến đứng ở sân sau, thất thần nhìn nơi từng xảy ra tai nạn. Ông đoán, hẳn cô bé và cậu bé đã mất có tình cảm yêu sớm gì đây. Có một lần sau giờ tan học, ông bắt gặp cô bé đứng khóc lặng ở chính chỗ mà cô gái kia đang đứng. Sau lần ấy ông không thấy cô bé trong trường nữa nghe nói đã đi du học.”
Cô gái cãi lời thượng đế - Ploy
Cô gái cãi lời thượng đế – Ploy
Lấy nước mắt rửa mặt  ‘ Chuyến bay đến Bangkok hạ cánh vào giữa trưa.” Thuỵ Khanh đã sang Thái Lan đem theo hi vọng sẽ đảo ngược lại quá khứ để cứu được Tuấn Minh. Khi xuống sân bay, Thuỵ Khanh được một hướng dẫn viên bản địa đưa đến khu nhà của bà pháp sư, nàng lo sợ tưởng đâu sẽ bị hại vì sang đây không quen một ai, nhưng cuối cùng nàng đã bình an đến với khu nhà. Xuất hiện trước mặt cô là một bà pháp sư già biết nói tiếng Việt. Bà tên là Bua và có thể đọc được suy nghĩ trong đầu cô. Khi biết ý định của cô, bà nói ” – Đưa cô gái nhà ngươi về quá khứ để cứu sống chàng trai ấy, chau làm được. Nhưng còn phải xem thành ý của ngươi thế nào.” Cô chỉ có một mong ước “- Con không cần cậu ấy ở bên mình mãi mãi. Có lẽ con và cậu ấy được định sẵn là thuộc về hai thế giới, nhưng con mong cậu ấy được sống. Chỉ cần cậu ấy được hít thở dưới cùng một bầu trời với con là đủ lắm rồi. Rồi bà dặn “- Đêm nay , cô hãy khóc rồi hứng nước mắt vào đầy cái chén này đi. – Bà Bua hơi xoay đầu hướng về phía buồng ngủ ở bên trái. – Cô hãy ở trong đó, vừa ngắm trăng vừa khóc cho nước mắt được đẹp. Sáng mai, chau sẽ cho cô một cách để quạy trở về quá khứ. Sau đó , Thuỵ Khanh vào buồng, nàng kỳ lạ là không khóc đường, bằng tác động, pháp sư Bua đã khiến cho cô khóc và hứng giọt nước mắt đó. Sáng hôm sau nàng nhận được mộ cây nến đựng trong chiếc hộp và ra về với lời dặn đúng ngày, tháng đó hãy đốt nến lên và trước khi làm hãy suy nghĩ cho kỹ. Hello gái 17 Sau chuyến đi Thái , tâm tình cô sốt sắng và chỉ mong đốt cây nến thật nhanh, cuối cùng đêm đó cô mân mê quả bóng của Tuấn Minh và đốt cây nến chào mừng tương lai tuổi 17 của mình. Khi cô đang ngủ bỗng chiếc đồng hồ báo thức rung lên, cô tỉnh giấc và thấy mình đã trở vê tuổi 17. ” Đứng trước gương phòng tắm, Thuỵ Khanh trân trân “chiêm ngưỡng” dung nhan tuổi 17 của mình. Còn đáng thất vọng hơn cả ban nãy trông thấy tấm chân dung treo trên tường! Da nhám nhám toàn mụn cám, lại còn những vết thâm mờ. Tóc tai chải kiểu gì cũng không vào nếp, những sợi màu đen cái cong cái thẳng rất thô thiển. Động não một hồi lâu cô mới chọn được kiểu tóc búi xù cao gần đỉnh đầu để ra vẻ sành điệu hơn một chút. Mắt cận lòi. Răng niềng kẹp khiến cho đôi môi khép lại không tự nhiên, còn khi nói chuyện trông cứ sờ sợ, giống con quái vật sắp cắn người. Mỡ bụng dưới quấn dày mấy lớp  do thời này ngồi nhiều và chưa tập gym. Ai bảo nhan sắc con gái tuổi 17 là e ấp là quyến rũ như đoá hoa vừa hé nụ? Ai? Cuốn ngôn tình láo lếu nào? Còn cô lúc này chẳng moi ra được từ ngữ tích cực nào để mô tả chính bản thân mình nữa.” Đúng 6h Thuỵ Khanh xuống ăn sáng và được ba chở đi học. Khi đến trường , Tuấn Minh đã trêu trọc cô. ” Thuỵ Khanh không hoá đá tại trận mà ngay giây phút đó, một cách vô thức, cô trở lại trọn vẹn là mình của tuổi 17. Cậu thiếu niên trước mặt cô chính là cái nút bật khởi động tuổi 17 của cô.” Cô đến lớp mà không thể giải nổi bài tập hình học dễ, Tuấn Minh đưa mắt khó hiểu nhìn cô. Vừa cười vừa khóc Thuỵ Khanh bắt đầu kế hoạch cùng Tuần Minh trốn học, sau khi chơi bóng chuyền xong, cô rủ cậu bùng tiết Lý của mẹ cậu. Thiếu nữ tuổi 30 Thuỵ Khanh của tuổi 17 lại “du hành ” đến năm cô 30 tuổi. Thuỵ Khanh “17 ” tỉnh dậy đã được “Thuỵ Khanh ” 30 dặn dò là hôm nay cô đã xin nghỉ, và đọc cuốn truyện cô chuẩn bị, đừng đi lung tung. Nhưng với bản tính tò mò, cô đi đến công ty chỗ Thuỵ Anh “30” làm việc và bị “quay ” như chong chóng vì không biết công việc của Thuy Anh “30 “làm gì? Cô đã giả mệt xin về, cô đi ra trung tâm thương mại chơi, mua sắm quần áo sặc sỡ và đi vào quán rượu gọi rượu và bánh hamburger sau đó say mèm gục xuống lúc nào không hay. Ánh nắng của ngày hôm qua  Thuy Khanh “30” đang trốn tiết với Tuấn Minh, cả 2 cùng đi vào bảo tàng Mỹ thuật và cô đặc biệt chú ý đến một bức tranh hình cô gái. Tuấn Minh “nịnh” Thuỵ Anh là cô ấy đẹp , tuy biết nịnh bợ kệch cỡm nhưng trong lòng cô rất vui sướng. Tuấn Minh thấy chán và cậu đi đến những chỗ cậu thích. Họ đi đến quán bún bò ruột của cậu, đi nhà sách, công viên lớn. Tuần Minh mua cho cô một que kem đậu xanh và hai người lặng lẽ vừa chơi xích đu vừa ăn. Tuấn Minh thấy kem dính vào mũi cô. “Xem xem cậu có dám hôn mũi tôi để lau kem không? Thuỵ Khanh không biết rằng, trong khoảnh khắc đó, thật sự Tuấn Minh đã nghĩ đến việc hôn lên đỉnh mũi của cô để lau kem. Cậu rất muốn làm như vậy. Cậu muốn mối quan hệ của hai người tiến tới rõ ràng thêm một bước, nhưng lí trí đã ngăn cậu lại. Nửa năm sắp tới, nếu có quá nhiều kỷ niệm thì sau khi cô đi, cuộc sống của cậu sẽ biến thành một con dốc trượt dài. Cậu còn chưa 18 tuổi, cậu còn cả một tương lai thênh thang phía trước. Chờ thời gian trôi qua, chờ bản thân trưởng thành thì mọi cảm xúc yêu thích và buồn bã của tuổi 17 cũng sẽ gọn gàng bình ổn lại. Nếu hai người tự nhiên giữ tình bạn, biết đâu con đường sau này có khi lại giao nhau, biết đâu cô sẽ là động lực cho cậu phấn đấu mạnh mẽ. Bây giờ, điều tốt nhất cho bản thân cậu là giữ cô ở trong tim mà thôi.” Tuấn Minh bất ngờ tặng cho cô một chiếc móc khoá hình chiếc giày. Đó là món đồ chỉ đáng giá 10,000 cậu mua ở cửa hàng đồng giá nhưng là món đồ cậu mua do chính tiền mình làm ra. “Chẳng hiểu sao khi vừa thấy nó, tớ liền nghĩ nó được sản xuất ra chỉ để dành cho cậu. Chúc cậu được như ý, trở thành cô gái nhỏ bước đi trong thế giới lớn.” Sau đó cậu nói, tớ sẽ nhớ cậu lắm khiến Thuỵ Khanh cảm thấy bồi hồi. Tuấn Minh đột ngột nhận được điện thoại nói mẹ cậu đang trong bệnh viện, cậu vội vàng tạm biệt cô bạn. Tạm biệt nhé Tớ sẽ nhớ cậu lắm là câu nói Thuỵ Khanh thì thầm với trái tim của mình khi chia tay cậu. Hiện tại đảo điên Chàng bartender vỗ nhẹ Thuỵ Khanh xem cô tỉnh chưa, cô ra về và phải vét đến đồng cuối cùng để trả tiền xe. Khi cô về nhà thì có chủ nhà khác ra tiếp và đó không còn là nhà của cô. Chuyện gì xảy ra thế này? Cô lao đến công ty luôn, thật may là công việc của cô vẫn vậy. Thuỳ Linh – thư ký của cô vào và trình bày công việc với cô. Co có một túi đồ nhưng mở ra toàn đồ không phù hợp với tuổi của mình, chắc là do “con nhóc 17 tuổi’ Cố nhân  Khi cô đang miên man trong dòng suy nghĩ thì sếp Ryan giới thiệu người mới. “Hồn cô lìa khỏi xác. … – Dắt đồng nghiệp mới giới thiệu với em đây. Đây là Tuấn Minh, Investor Relationship Director công ty mới săn được về đó. … Những ngón tay của Thuỵ Khanh buông thõng, khiến cho chiếc cốc nghiêng miệng, đổ tràn cà phê xuống sàn.” Sếp Ryan sau khi thấy cách chào hỏi, cái ôm chào mừng của hai người cực kỳ bối rối đã đoán ngay ra hai người này trước đó đã có tình ý với nhau rồi. Lời thiên hạ kể Sau đó, Thuỵ Khanh cuối cùng đã tìm thấy nhà mình đã chuyển lên chung cư, mẹ cô lấy chồng mới là Ian. Trùng hợp thay , Tuấn Minh và cô lại ở chung khu chung cư. Tuấn Minh liền đón cô đi làm. Trong buổi họp, họ đã đưa ra rất nhiều ý kiến tranh luận về phân khúc đầu tư trung hạn và ngắn hạn của các nhà đầu tư. Nói chung, anh vẫn đồng thuận với cô và muốn lập ra một nhóm nhỏ để chăm sóc các nhà đầu tư ngắn hạn do mình quản lý. Cô tranh thủ điều tra về anh qua hỏi han thư ký Thuỳ Linh. Sau một hồi giấu diếm, cô thư ký “phun ” ra : Anh có tốt nghiệp trường cơ khí ở Hà Nội, sau đó đi bán bảo hiểm năm 2. Sau đó được học bổng sang Thuỵ Sỹ du học và ở lại làm luôn. Mới về nước năm ngoái. Có quen Ceci Bảo Ngọc là thiên kim nghìn tỷ khá nổi tiếng. Qúa khứ song song Thuỵ Khanh lại vào quán rượu quen thuộc, lịch sử thay đổi khi Mê Ly giờ lại làm bartender ở đó, vẫn là cô gái xinh đẹp nhưng có phần không sắc sảo như khi cô làm hoa hậu. Cô lấy lí do là bị cành cây rơi vào đầu nên quên hết chuyện quá khứ. Và nói mình và Tuấn Minh giờ làm chung công ty. Mê Ly thuật lại chuyện quá khứ. Mảng tường chỗ phòng thí nghiệm rơi xuống và chính một học sinh lớp 10 và cô Thuỷ – mẹ Tuấn Minh đều mất. Bố cô bị bắt đi tù 20 năm vì công ty cha Thuỵ Khanh đấu thầu toà nhà đó. Cha mẹ cô đã li dị để giữ của cải. Cô sang Mỹ học. Mẹ cô tái hôn với người từng học chung đại học ở Nga. Tâm ý lặng lẽ Tuấn Minh đi theo cô lúc nào không hay và Mê Ly sững người khi nhìn thấy cậu, hai người trò chuyện một hồi thì Mê Ly phải ra tiếp khách, bỏ lại 2 người với sự sượng sùng. Thuỵ Khanh nói chuyện được vài câu thì về, Tuấn Minh còn muốn ngồi lại. Mê Ly lấy lí do lâu không gặp hai người nên chụp một kiểu ảnh. Sau đó điện thoại của cô đều rung lên khi hai người đều muốn xin tấm ảnh đó. Mê Ly cười khẩy “Một đôi thần kinh đã nghiện lại còn ngại.” Cô ra về và vô tình đọc được cuốn nhật ký “Thuỵ Khanh ” 17 tuổi để lại với nội dung kể về những điều đã xảy ra ở tuổi 17 cùng lời hứa sẽ cố gắng hết sức để được như cô ở tuổi 30. “Thuỵ Khanh đọc đi đọc lại những dòng chữ cho đến khi mắt nhoè đi vì ướt.” Sau đó Tuấn Minh và Thuỵ Khanh cùng được cử đi Bangkok công tác, họ cứ miệt mài làm cả tuần lễ mà không có cuộc hẹn riêng cho đến ngày cuối cùng . Họ cùng đi ăn, đi công viên và ôn lại những kỉ niệm khi xưa sau đó về nước. Tuấn Minh trong một lần mưa to đã đón Thuỵ Khanh về, nhưng tai nạn đã xảy ra khi một mảnh kính lớn rơi vào đầu Tuần Minh ngay trước mắt Thuỵ Khanh, kết thúc câu chuyện ra sao, liệu họ có 1 happy ending với nhau không, các bạn cùng theo dõi nhé. Liên hệ công việc, đặt bài qua gmail: ngathanh2703@gmail.com Hoặc facebook Nga Nguyễn: https://www.facebook.com/nganga59 Hoặc Fanpage: https://www.facebook.com/reviewsachvamarketingonline Bài viết liên quan 1, Review sách ” Vô thường ” : Cuộc sống vô thường, hãy trân trọng từng phút giây chúng ta được sống  2, Review sách “Mình về Hà Nội để thương nhau” : Có một Hà Nội thật bình yên, đáng yêu 3, Review sách “Có những điều chẳng thể nói cùng ai:” Mọi thứ cuối cùng rồi cũng sẽ ổn cả thôi, chỉ mình bạn mới có thể giúp chính bản thân mình  Review sách “Cô gái như em”: tình yêu kì lạ giữa một cô gaí Mỹ với chàng doanh nhân Ấn Độ sẽ dẫn bạn đến những tình huống li kì, thú vị  Review sách “Thánh kinh dưỡng da”: Tổng hợp các tips chăm sóc da, dưỡng da siêu tiết kiệm để có làn da đẹp nhất ở bất kì độ tuổi nào  Review sách mới “Đã qua rồi chẳng vãn hồi chỉ cần bước tiếp thôi”: Lắng nghe thật sâu bên trong bạn để cân bằng trong cuộc sống Review sách “Yêu một cô gái Việt “: Chuyện hẹn hò Tây – Việt và những sự thật thú vị , đáng yêu bạn có thể tìm thấy trong cuốn sách này Review sách “Kiếp nào ta cũng tìm thấy nhau”: Phải chăng chúng ta đã gặp gỡ nhau từ kiếp trước? Review sách ” Năm thương, tháng nhớ, không ngày gửi đi” : Vui, buồn, giận hờn, tiếc nuối, mang chất nhạc,chất thơ vào trong từng câu chuyện tình yêu

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *