ý tưởng này là của chúng mình - huỳnh vĩnh sơn - sói ăn chay - blog review sach hay

Review sách “Ý tưởng này là của chúng mình”: Quảng cáo vui lắm, rảnh vô làm chơi !

“Làm quảng cáo zui lắm, làm quảng cáo nhàn lắm ” là những suy nghĩ của nhiều người với ngành quảng cáo. Vậy hãy để Ý tưởng này là của chúng mình – tác giả Huỳnh Vĩnh Sơn “bóc trần sự thật” liệu ngành này có nhàn và vui không bạn nhé.

“Ngày đầu làm Copywriter , tôi nhận được lời khuyên từ sếp sau khi xem những copy tôi viết:

Mình là Copywiter,đừng viết những điều mà ai cũng biết.Không cần khẳng định điều đã khẳng định. Ngoài kia chạy đầy thương hiệu băng -rôn , biểu ngữ “Hút thuốc lá có hại cho sức khỏe/ Chung tay bảo vệ môi trường/Ma túy, hiểm họa xã hội…” Ba cái lời khuyên đó ai mà chẳng biết nên có đứa nào quan tâm đâu.”

Một nười chị của tôi hút thuốc rất nhiều và chưa hề sợ những cảnh báo của bác sĩ, huống gì những thông điệp chung chung,nhàm chán ngoài kia. Chị cũng như những người hút thuốc tôi từng gặp,đều có chung một quan điểm :

-Ung thư phổi có rất nhiều nguyên nhân, hút thuốc chỉ là một trong số nguyên nhân mà thôi.

  • Mày là bác sỹ, học 8, 10 năm chỉ để khuyên tao là “Ngưng hút thuốc” thôi à? Cái đó mình biết thừa,không cần bạn phải dạy, ở nhà ba mẹ, vợ con dạy đủ rồi.

-Hút thuốc thực sự giúp người ta định thần phần nào trong những lúc căng não, chưa kể còn là một hoạt động xã hội nữa vì những người cùng hút thuốc sẽ có nhiều cơ hội trò chuyện và thân nhau hơn.

-Phụ nữ luôn miệng nó ghét đàn ông hút thuốc thường sẽ vớ một người chồng hút thuốc thay cơm. Đơn giản vì một chữ “Đàn ông” đằng sau làn khói.

Thế nhưng sau nửa năm gặp lại, trong hai tiếng đồng hồ đi nhậu mà chị đốt có vài điếu chứ không phải nửa gói như mọi lần. Cớ sự là một hôm, chồng chị bỗng bâng quơ:

-Mỗi khi thấy em hút thuốc, anh hôn em giống như hôn đàn ông vậy!

Đó là điều chị chưa biết.”

Quảng cáo là tiếng nói những điều mà mọi người đã biết rồi theo những cách đặc sắc nhất, mới mẻ mà lạ lẫm nhất . Nói những điều chúng ta đã biết một cách khác biệt, sáng tạo khiến chi chúng ta chú ý , ngạc nhiên ,đánh thẳng vào sự chu ý tập trung của chúng ta. Nếu nói những điều đã biết, hẳn quảng cáo không còn sức thu hút, chú ý đối với người đọc, người nghe nữa. Quảng cáo chính là nói những điều bình thường theo một cách khác thường nhằm thu hút sự chú ý của người đọc, người nghe nhằm truyền đến họ một thông điệp đã xác định từ trước.

VIẾT NÓ ĐI

“Hãy viết nhiều hơn.

Viết xuống mới thấy, mình không giỏi tiếng Việt như mình tưởng đâu.

Ý thành chữ mới thấy, chỉ khi viết xuống, ta mới bắt đầu nghi thấu đáo về một vấn đề.

Viết nhiều lên tay mới thấy, sướng làm sao khi ta giỏi kỹ năng viết và ứng dụng được vào mọi mặt cuộc sống. Xung quanh ta ít người viết tốt ,viết được đàng hoàng lắm.Người ta đổ xô đi học làm giàu nhưng không học viết. Càng viết càng tìm ra bản thân ,phong cách viết nói lê rất nhiều về một con người.

Thay chữ là đổi đời, Đời đẹp hơ khi ta viết đẹp, bắt đầu từng chút, bắt đầu thật đơn giản.

-Viết môt lá thư cho một người bạn thân, để thấy trò chuyện với họ bằng chữ thú vị như thế nào, và nhận ra có nhiều điều ngại nói bằng lời. Cứ như ta tâm sự cùng nhau trong một phương chiều khác vậy. Lời thư thật hơn lời nói.

-Viết một tờ giấy nhỏ cho cô bé thật xinh bàn bên cạnh. Nhờ ai đó đưa giùm.

-Viết một cuốn sách về đề tài mình yêu thích, về đề tài mình cực ghét.

-Viết kịch bản phim, ngắn dài, gì cũng được

-Viết một email cho đối tác thật chỉn chu. Viết email cho sếp đòi tăng lương thật thuyết phục.

-Viết Blog, viết lên Facebook, viết status để câu like…

– Viết những câu xác quyết lên tinh thần cho bản thân

-Viết danh sách những việc cần làm trong tháng

– Viết lời bình cho một bộ phim ,một cuốn sách mình yêu thích

-Viết một dự án để bán ý tưởng

-Viết một lá thư tình

-Viết đại một cái gì đó, không cần ý nghĩa, không cần khái niệm, không cần câu chuyện.

Hãy viết mỗi ngày để mài ngòi . Bao nhiêu điều muốn nói, bao nhiêu bức xúc , bao nhiêu nguồn cảm hứng từ phim ,sách, những tươi đẹp héo mòn bấy lâu dồn nén, cứ đẩy nó ra hết. Viết nó! Viết đến tận cùng sự thật . Viết bằng tất cả cảm xúc và trải nghiệm của chính mình ,chính mình mà thôi.”

Đối với những người làm nghề liên quan đến viết lách mà không viết là không được rồi. Có viết ra ta mới biết mình không giỏi tiếng Việt như mình nghĩ. Có viết, trình đọ viết của mình mới lên tay , mới được mài giũa, mới chọn được những ngôn từ sắc lẻm như giao phay. Viết bất cứ thứ gì bạn muốn, muốn gươm sắc thì phải năng mài, muốn bút”sắc” thì phải năng viết.

YÊU

“Nếu có cơ hội, một lần trong đời hãy thử yêu một người làm sáng tạo.

“Lũ ấy” lúc nào cũng cô đơn thường trực, cô độc thường xuyên.

Họ tinh tế hơn người thường một tẹo nên cô đơn hơn một tẹo.

Dẫu biết rồi sẽ có tình yêu cho tất cả

Nhưng vẫn chán khi mò hoài chả ai cùng tần (số)

Tìm hiểu nhiều người mà tìm hoài không hiểu

Chỉ cần một trái tim chạy cùng chiều

Để thấy đời này không chỉ có idea.

Dân sáng tạo luôn cầu tiến và luôn sẵn sàng đón nhận những cái mới nên họ hoàn thiện họ từng ngày. Tóm lại họ là hàng lên giá, lâu lâu tơi tháng thì hơi khó ở tí thôi. Bạn sẽ nhận được những lời tán tỉnh chạng vạng, những món quà bất ngờ hộc máu. Bạn sẽ là nơi để “tụi nó” thực hành những ý tưởng điên rồ, những thế lạ, nhân danh tình yêu. “Tụi nó” luôn biết cách làm mới mình trong mắt người thương, nên cứ yêu nhau đi khi vẫn còn chưa chán.

Nếu là tuýp người thực tế,quan trọng vật chất thì bạn cũng sẽ được thỏa mãn phần nào. Tuy dân làm sáng tạo không dính nhiều đến kinh doanh nên “bất phú” ,không phải đại gia,nhưng cũng là thiếu gia,chí ít trông cũng giống.

Một “ả” Art Director tài hoa đa tình đã nhắn cho tôi:

Cua may dua Creative khong de dau, phai cao thu lam do!

Dọa thế thôi. Những trái tim ấy bao giờ cũng nóng ,xào lên ăn rất ngon!”

Người làm sáng tạo chắc chắn sẽ nhạy cảm hơn người khác, tinh ý hơn người khác vì họ phải có phẩm chất đó mới chinh chiến được trên con đường sáng tạo. Nhưng lại sống tình cảm đối với người thương. Không tin á, cứ thử yêu họ mà xem 😀

ZÂM

Mấy ngày đầu thực tập,tôi được sếp phó phổ cập :

“Làm ở Agency phải có 3Z. Phải “Zỏi ” trên thông thiên văn dưới tường địa lý. Phải “Zữ” -áp lực ở Agency kinh hoàng, từ đồng nghiệp đến sếp,khách hàng, supplier… không “zữ” là không sống sót được. Phải “Zâm” -phải mê trai, ghẹo gái ,canh me lộ hàng, ham hố của lạ!

Nghe đến chữ thứ 3 thì bật cười hô hố nhưng không hỏi kỹ hơn, vì nghĩ là anh đùa vậy thôi,thêm vô cho đủ. Mãi đến cuối kỳ thực tập,mấy tháng trời bị anh dập te tua về tác phong làm việc chuyên nghiệp lẫn sáng tạo nhập môn ,mới có dịp nghe anh nói kỹ hơn về chữ Z này.

S, em biết sao anh kêu em phải “Zâm” không? Làm gì thì làm, mình là dân Agency ,nhất thiết cũng phải có gu thẩm mỹ nhất định, đàng hoàng. Không chỉ thấy đẹp là đủ, phải nhìn sâu hơn nữa.Mình phải biết vì sao nhìn vào đôi mắt này, lòng mình bớt ác,còn cặp môi kia thì làm ta muốn đè xuống một phát rồi vô tù ngồi viết copy cũng cam lòng. Phải biết cái đẹp này khác cái đẹp kia như thế nào.mọi chi tiết có một câu chuyện đằng sau nó ,phải nhìn cho ra, nhìn cho kỹ . Nhất là đã chọn nghề lấy ý tưởng kiếm cơm thì càng phải rèn luyện sự quan sát ,thèm khát cái đẹp,từ cái đẹp ngoan lành đến cái đẹp đĩ điếm đều có giá trị riêng của nó. Người đâu toàn chính khí , em phải có chút tà khí vô cho cân bằng. Phải đón bắt cuộc sống nhiều hơn.

Đừng chết khi chưa hiểu biết. Nhìn em anh thấy phát chán.

Chuyện phải quan sát để có ý tưởng thì xưa như trái đất,nhưng với cái cách anh ném nó lại thành chữ Z thừ 3 thì thật không thể gọn và sắc hơn. Cứ mở khóa cuộc sống và đón về mình tất cả, những vẻ đẹp thanh cao lẫn vẻ đẹp “Z”.

Việc quan sát kỹ lại giúp tôi liên tưởng đến hình ảnh bát quái, âm dương, tốt xấu đan xen lẫn nhau tạo ra thế cân bằng. Bên cạnh cái tốt là cái xấu, bên cạnh cái đẹp ngoan hiền vẫn tồn tại nét đẹp sa ngã, hở bạo, bên cạnh tốt vẫn có xấu… Việc dung hòa và quan sát mọi mặt của cuộc sống để cảm nhận những vẻ đẹp khác nhau, sau mỗi con người là một câu chuyện, nhìn sâu hơn vào mỗi sự việc là mỗi lần ta cảm được vẻ đẹp, cảm được những cái xấu và có mắt nhìn hoàn thiện hơn về cuộc đời.

LỤA

Tôi hay đùa ” Vào ngành quảng cáo là lọt giữa muôn trùng gay” .Ngày đầu tiên đi làm, tôi đã được các chị chiếu ngay “Em alf boog hay trái?” , rất thẳng thắn, rất “phình phường” .Sinh viên mới ra trường nên thật sự rất choáng .Khi mình làm ở công ty còn chịu được, nhưng mỗi khi thực tế xã hội các bạn ấy cứ vô tư bung lụa mặc mọi ánh nhìn hoang mang của người xung quanh ,dĩ nhiên có nhìn…mình!

Dần dà tôi mới nhận ra những giá trị riêng cuả “bánh bèo có súng”. Họ đã góp công rất lớn vào công việc mà đôi khi “trai thẳng” không bì được:

-Có sự xông xáo của đàn ông và sự tỉ mỉ của đàn bà, điều mà môi trường quảng cáo khắc nghiệt rất cần.

-Bậc thầy về nghệ thuật dí, thúc , ép để kịp deadline

– Đa phần có cái tôi lớn nên trong mọi công việc luôn đòi hỏi chuẩn mực rất cao, không bằng lòng với chữ “tạm được”

-Chịu áp lực cự giỏi ,đã cày là con trâu còn phải gọi bừng ông nội.

-Quan sát tinh tế,nhìn nhận sự việc đa chiều ,bản thân cũng hơn một chiều rồi nên có những ý tưởng rất chi là thú vị.

-Xã giao rất mượt, lấy lòng người đối diện trong 5s, nếu muốn.

-Đa phần các nhãn hafg chạy quảng cao nhiều hiện nay đều thuộc ngành hàng săn sóc chị em phụ nữ ,nên Copywriter với văn phong mượt mà, hiểu tâm lý các má các chị em sẽ luôn tỏa sáng .Họ đàn bà hơ cả đàn bà thật nữa nên về khoản này,tôi thật không so sánh bằng những người rèn chữ sẵn có một tâm hồn 8/3.

-Làm ra làm, chơi ra chơi. Đi với họ bạn sẽ luôn cảm thấy tràn đầy năng lượng và học được nhiều điều mới mẻ (ham “mới ‘ quá thì cũng có thể bị “mẻ”)

Là con người thì ai cũng có cái này cái kia,không phải ai đồng tính,làm quảng cáo đều tài giỏi hơn người. Nhưng họ thật sự là những gia vị rất lạ ,rất mạnh làm ngành quảng cáo luôn ngồ ngộ trong mắt người ngoài. Một anh gay tôi rất nể thường khuyên bảo các “trai thẳng” trong công ty:

Có tài năng, có đam mê, không pê-đê nên thất bại!

Tôi sẽ lưu ý ,để dành xài trong những lúc sự nghiệp đụng trần.”

Ở những người này luôn có một năng lượng bùng cháy, một sự nhiệt thành, tỷ mỉ của phụ nữ, mạnh mẽ của đàn ông hòa trộn. Nếu không có họ, chắc hẳn cuộc sống cũng như quảng cáo sẽ kém vui tươi cũng như có được những ý tưởng mới lạ,táo bạo. Biết nhu, biết cương đúng lúc, đúng chỗ và rất tài năng.

DẠ THƯA, CON LÀM QUẢNG CÁO!

“1. Tiệc đám cưới

Ba: À, đây là con gái của tui , nó tên T.

Bạn của ba: Đẹp gái quá ta! Con ra trường chưa, làm đâu rồi?

T: Dạ, con làm ở công ty quảng cáo ạ!

Bạn của ba: À, vậy là con đang làm mấy cái biển quảng cáo, hộp đèn này nọ đúng không? Con cho bác số điện thoại của con đi, bác có mấy người bạn đang cần làm mấy cái đây nè!

2.Trên xe đi từ mũi Kê Gà về Sài Gòn

Bác tài: Mấy đứa làm cùng công ty hay sao?

Gái: Dạ tụi con làm chung công ty!

Bác tài: Công ty gì con?

Gái: Dạ, công ty quảng cáo.

Bác tài: Ui, thế à, hay quá nhỉ, hèn gì nhìn đứa nào cũng vui vui. À mấy con, lúc mấy đứa đi dán mấy cái từ quảng cáo trên đường hay đi phát tờ rơi ,tụi con phát giùm bác danh thiếp công ty lữ hành của bác luôn được hông? Chi phí bao nhiêu để gác gởi!

Một tay vẫn cầm vô lăng, tay kia mở nắp để đồ, liêng cho mỗi đứa 5,6 hộp namecard. 4 đứa, 8 tay mà làm không lại bác.

3.Nhà

Ba: Hàng xóm nhờ ba hỏi là con qua dạy kèm con gái ổng Photoshop được hông kìa!

Con trai bất hiếu: Trời, con đâu có biết mấy cái đó mà chỉ. Ủa, mà sao ổng hỏi vậy?

Ba: Thì ba nói với ổng con làm ở phòng sáng tọa trong công ty quảng cáo!

Con trai bất hiếu :Thì đúng rồi, nhưng con làm Copy -writer…(chợt nhớ ra;à từ này có nói thì ba cũng không hiểu ).

Nói chung là con chủ yếu viết văn quảng cáo , nghĩ ý tưởng , đại loại vậy thôi chứ con không có thiết kế . Ba nói lại ổng đi.

Ba: Là vậy thôi đó hả. Viết thôi, có phải thiết kế đâu mà sao con bận dữ vậy? Kiếm nghề khác làm đi con ơi.Nếu vậy thôi thì hổng có mau được thăng tiến gì trong công ty quảng cáo đâu. Hèn gì…ủa, đang nói chuyện mà mày bỏ đi đâu vậy, cái thằng quỷ này!

Giận, sáng hôm sau chỉ rủ mẹ đi ăn sáng thôi.

4, Nhà một người bạn của mẹ

Bạn của mẹ: giơ con đang làm ở đâu?

Con gái của mẹ: Dạ, con đang làm trong ngành truyền thông.

Bạn của mẹ: Con đang làm ở bưu điện hả?

Con gái của mẹ : Dạ không, cái đó là viễn thông cô ơi!

5. Nhà

Bạn của ba: Lẹ quá nhỉ,mới đây học xong đi làm rồi. Con đang công tác ở đâu?

Con của ba: Dạ, con đang làm quảng cáo ạ!

Bạ của ba: Hèn gì, dọa này gặp lại bác thấy con đen quá! Đi phát hàng dùng thử rồi nhờ làm bản khảo sát đúng không?

Con gái của ban (Đổ quạu) : Dạ không, hổng lẽ con học đại học mấy năm ra rồi đi làm mấy cái đó!

Ba: Thì máy từ từ giải thích cho bác hiểu ,làm cái gì chồm chồm lên vậy!

Và thêm một vài câu chuyện nữa,lấy từ Comment cho bài viết này trên Toiyeumarketing.com:

6. Comment của bạn Gia Lâm

Bà nội: Uả, mốt mày ra làm cái gì vậy?

Ba: Nó đi me mấy cột điện ,không có ai, dán cái số điện thọa hút hầm cầu .Rồi sẵn canh nhà người ta koong có ai, quăng tờ rơi vô rùi chạy.

Bà nội: Trời đại học mà làm cái gì kỳ cục vậy con!

Im lặng và cười ! Biết ba nói đùa nhưng mà cũng hơi “bùn”.

7. Commnent của Querida

Bạn của bố đến chơi, hỏi thăm đang học cái gì.

Con gái của bố: Cháu học quảng cáo!

Bạn của bố : Học gì không học, sao lại chọn cái nghề người mẫu đứng uốn éo quảng cáo sản phẩm làm gì?

8. Comment của Hoa_qcpro

Năm nhất đi học về quê.

Chú hàng xóm: Cháu học ngành gì đấy?

Mình:Dạ, cháu học ngành quảng cáo ạ!

Chú Hàng Xóm:Sao không học kế toán, ngân hàng gì hả cháu? Học xong cái đấy sau này vè tiếp thị nước mắm à?

9. Comment của Thucvivt

Hồi xưa đăng ký vào chuyên ngành Marketing , mẹ hoỉ:

Mẹ:Con đăng ký ngành gì?

Con: Dạ ngành Marketing mẹ ơi!

Mẹ: Trời ,mày tính đi làm tiếp thị dầu gội đầu như mấy con từng lừa đảo nhà mình đó hả. Không chọn nghề gì tốt, chọn nghề đấy mà đi tiếp thị sản phẩm rởm vậy con!

Tình hình này, mình và các bạn đồng nghiệp đang lên kế hoạch tổ chức cuộc thi quy mô “toàn ngành” mang tên ‘Quảng cáo cho ngành quảng cáo”. Thí sinh nào lọt vào top 10, lấy bài thi cho vào Porfolio thì chắc chắn sẽ gây ấn tượng với các CD hơn hầu hết các kịch bản quảng cáo nào. Bạn bè đồng đạo nhớ đón chờ tham gia.”

Và còn rất nhiều hiểu lầm khác về ngành quảng cáo cũng khiến khổ chủ cười lăn cười bò, quê xệ hoặc quá chán hổng buồn giải thích.

Tóm lại cứ vui trong ngành quảng cáo đi mặc kệ điều chi 😀

Đây là một cuốn sách thú vị, văn phong mượt mà, lôi cuốn, có đúc rút những kinh nghiệm, mẹo nhỏ từ ngày mới “lơ ngơ” bước chân vào ngành quảng cáo cho đến khi hai lưng đầy sẹo, đã bầm dập trong ngành quảng cáo nhiều năm trời. Thêm vào đó , là những câu chuyện zui-buồn pha trộn của những người làm “ngành ” khiến bạn vui đó rồi cũng xụi lơ ngay đó. Tóm lại ,quảng cáo vui lắm, rảnh vô làm chơi 😀

Author: Nga Nguyễn

Liên hệ công việc, đặt bài qua gmail: ngathanh2703@gmail.com

Hoặc Facebook: Nga Nguyễn

Review sách “Đường về nhà”: Hành trình dũng cảm,táo bạo của một cô gái nhỏ đạp hơn 3000 cây số từ Bắc Kinh về Hà Nội

Review sách “Chiến binh cầu vồng”: Giáo dục đã thắp sáng khát vọng, mong ước của những đứa trẻ nghèo đảo Belitong như thế nào?

Review sách “Lâu đài bay của Pháp sư Howl”:Liệu pháp sư Howl có hóa giải được lời nguyền đã biến Sophie thành một bà lão già nua, xấu xí

Review sách “Em”:Dù là EM hay ME, hãy thành thật với chính mình, với cảm xúc của bản thân

Review sách “Ngồi khóc trên cây”: Số phận đôi khi sẽ thử thách chúng ta theo những cách rất đặc biệt

Review sách “Trải nghiệm khách hàng xuất sắc” : “Gót chân Asin” của nhiều doanh nghiệp và những bí quyết chạm đến trái tim khách hàng bằng trải nghiệm

Review sách “Hạnh phúc là”: 500 gợi ý để sống trọn từng giây