sách người quảng đi ăn mì quảng - nguyễn nhật ánh - blog review sách hay

Review sách “Người Quảng đi ăn mì quảng”: Khám phá chất humour, chất dí dỏm trong “con người xã hội” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh

Có thể các bạn đã quen với nhà văn viết cho tuổi thơ Nguyễn Nhật Ánh với “Mắt Biếc“, “Kính vạn hoa”, “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”… Vậy thử khám phá một nhà văn Nguyễn Nhật Ánh ” khác” khi đối mặt với các vấn đề nổi cộm trong xã hội thì giọng văn của ông có thay đổi không?

“Người Quảng đi ăn mì Quảng”

“Ở Sài Gòn, nếu bạn nhìn thấy nột người khách bước vô một quán mì Quảng, kêu 1 tô mì, ăn xong gật gù khen ngon , trả tiền rồi đi ra, lòng không hề vướng bận 1 điều chi thì bạn có thể đàng hoàng kết luận: khách không phải người Quảng Nam.

Người Quảng Nam đi ăn mỳ Quảng không có được một thái độ hồn nhiên như thế. Họ thường trực bận tâm “Chả biết mì Quảng quán này có đúng là … mì Quảng không?” Trước khi kêu một tô mì Quảng, họ hỏi chủ quán “Đúng không?”, sau khi ăn một tô mì Quảng, họ bảo chủ quán “Không đúng!”Họ là người Quảng.

Ăn phở, ăn hủ tiếu, ăn bún bò hoặc ăn bất cứ thứ nào khác, người Quảng ăn trong thinh lặng. Còn khi bắt gặp một thức khách người Quảng vừa ăn vừa oang oang nhận xét, đánh giá, bình phẩm, thậm chí cằn nhằn, càu nhàu cái món họ đang ăn, bạn có thể quả quyết ngay là họ đang ăn mì Quảng. Khách A bảo “Sợi mì không đúng”. Khách B phán ” Rau sống sai rồi. Khách C khẳng định “Nhưn trật lất”. Cũng có khách khen”ngon” , nhưng quay sang con gái ngồi cạnh, thòng thêm 1 câu ” Nhưng bà nội mày nấu ngon hơn.”

Có phải đó là đặc tính của “Quảng Nam hay cãi”? Không rõ lắm . Nhưng điều này thì rất rõ : mì Quảng là món ăn đặc trưng và phổ biến bậc nhất ở Quảng Nam. Xét về tính đại chúng (trong phạm vi cộng đồng của nó), có lẽ mì Quảng đứng hàng đầu trên …. thế giới. Không 1 khu phố, làng mạc, chợ búa, ngóc ngách của Quảng Nam là không bán mì Quảng. Nhưng điều này mới đáng đưa vào sách Ghi-nét :Có thể người Bắc suốt đời chưa từng nấu phở, có thể người Nam từ bé đến già chưa từng nấu hủ tiếu, nhưng chắc chắn không một người Quảng Nam nào chưa từng nấu mì Quảng tại gia.

Có gì đâu! Ra ngoài mua vài lá mì, ít rau sống, ít tôm thịt, miếng bánh tráng, rang thêm mấy hột đậu phộng là có ngay một tô mì Quảng nóng hổi và thơm phức cho cả nhà xì xụp . Mì Quảng là món ăn bình dân dễ nấu bậc nhất.

Mì Quảng dễ nấu còn ở chỗ nó là món ăn thích nghi với mọi hoàn cảnh. Tất nhiên có 1 số “chi tiết” căn bản phải tuân thủ : lá mì phải thoa dầu đậu phộng, rau sống phải có bắp chuối, tô mì phải có rắc đậu phộng, phải có bánh tráng bẻ rôm rốp , có quả ớt cắn bụp bụp , không có những thứ này sẽ “bất thành mì Quảng ” . Riêng “nhưn” mì Quảng thì đa dạng và “biến ảo” vô cùng . Thông thường là nhưn tôm thịt heo, nhưng lúc tìm không ra thịt heo thì người miền biến bắt cua bắt cá, người miền núi bắt gà bắt vịt làm nhưn, ăn vẫn thấy ngon, vẫn ra hương vị mì Quảng. Mì Quảng là món ăn của người bình dân, vì vậy không khép mình vào những đòi hỏi khe khắt như những món ăn dành cho giới thượng lưu. Và chính nhờ vậy, mì Quảng có 1 sức sống mạnh mẽ , nó tồn tại và phổ biến ở mọi thuỷ thổ.

Ngay tại Quảng Nam vẫn tồn tại những quán mì Quảng nổi tiếng với các loại nhưn khác nhau: mì gà, mì vịt, mì tôm, mì tôm thịt heo, mì cua… Thị trấn Hà Lan bé xíu, nơi kẻ viết bài này trải qua suốt thời thơ ấu , mà cũng có mì gà Ba Tự và mì tôm bà Rì nổi tiếng song song, thuở nhỏ xách gà mên đia mua về cho ba mẹ, dọc đường cứ phải nuốt nước miếng ừng ực.

Tất cả những lời co cà con kê nãy giờ rốt lại chỉ nhằm giải thích cái cốt cách “hay cãi” của người Quảng Nam khi ăn mì Quảng. Thì ra, có gì đâu: Người Quảng Nam từ bé đến lúc rời quê đi lập nghiệp phương xa, đa số thường sinh sống, hít thở và lớn lên trong cái kiểu mì Quảng mà mình biết, mà mình quen thuộc gần gũi. Người thuở nhỏ thường ăn mì tôm nhất quyết mì Quảng nhưn gà là “lai căng vô số tội”, “phải nấu như quán bà cả Ngô ở đầu làng mới đúng.”, người lớn lên trong mì gà lại một mực khăng khăng mì Quảng nấu tôm là sai bét bè be, “không tin về hỏi… bà nội tôi coi.” Cứ thế mà đỏ mặt tía tai! Giả dụ bây giờ mở 1 cuộc thi nấu mì Quảng thế nào cho đúng, chắc chắn thí sinh sẽ ẩu đả với thí sinh, giám khảo sẽ ẩu đả với giám khảo 3 ngày 3 đêm chứ chẳng chơi. Mà tô mì Quảng đúng nhãn hiệu sẽ không bao giờ được xác định trên cõi đời này! Bởi mì Quảng là món ăn chỉ đúng với ký ức và trải nghiệm của từng người!
….

Nhưng người Quảng đi ăn mì Quảng không chỉ làu bàu bực bội. Giận thì giận mà thương thì thương. Sau khi tuôn 1 tràng bình phẩm , cuối cùng bao giờ cũng là những góp ý nhiệt tình :Nhưn phải thế này, rau phải thế này , bánh tráng phải thế này.. Điều đó thật ra là gì? Chẳng qua họ nóng lòng muốn món mì Quảng quê hương phải ngon hơn, phải “đúng” hơn, phải danh giá hơn để họ có cái mà giới thiệu ,, mà kể lể , mà tự hào với bạn bè xứ người và với đám con cháu sinh ra và lớn lên ở nơi đất ngụ cư. Khi rời khỏi vùng đất sản sinh ra nó , mì Quảng không còn thuần tuý là món ăn nữa mà trở thành 1 trong những biểu tượng văn hoá của 1 vùng đất lắm kẻ tha hương. Về điều này có thể mạo muội mượn 2 câu thơ của thi sĩ Chế Lan Viên để cải biên cho hợp :

“Khi ta ở chỉ là nơi “mì “ở

Khi ta đi “mì” đã hoá tâm hồn!…”

Mì Quảng đối với những đứa con xa quê không còn là món ăn để nhớ quê hương nữa mà đã được “nâng tầm ” lên trở thành một trong những biểu tượng văn hoá của vùng miền. Qua lời kể của tác giả, vì sao “người Quảng hay cãi” chẳng qua là họ nhớ quê, nhớ món ăn đặc sản và chỉ muốn góp ý chủ quán để mà có cái tự hào giới thiệu với mọt người về đặc sản vùng quê mình sao cho ngon hơn, được nhiều người biết đến để tự hào về quê hương mình hơn thôi. Như vậy cũng dễ thương đó chứ nhỉ?

BÀ ĐI SIÊU THỊ

“Hồi tôi còn bé, nhà tôi ở kế chợ. Chợ làng tôi chỉ họp ban đêm với vô số những ngọn đèn dầu lung linh trong các sạp hàng. Và một trong những niềm vui của tôi hồi đó là được mẹ dắt xuống chợ, nhiều khi chẳng để mua gì . Tôi thích cầm tay mẹ len lỏi hàng tiếng đồng hồ giữa những gánh cá tươi, những rổ rau, những chiếc lồng gà, mê mẩn nhìn ngắm những vòng xuyến xanh đỏ, những hộp chì màu, những viên bi ve sặc sỡ trên những chiếc sạp tre,…

Ngôi chợ quê mùa đó đã in sâu vào ký ức tôi đến mức sau này nó trở thành 1 phần trong kỷ niệm tuổi thơ của tôi. Và tôi ngờ rằng mọi em bé thôn quê đều thế.

Cuộc sống người Việt Nam bao giờ cũng gắn bó với chợ búa . Chợ búa quan trọng đến mức ông bà ta không ngần ngại khẳng định “nhất cận thị, nhị cân giang”. Nơi nào trên chợ dưới thuyền nơi đó chắc chắn sầm uất, thịnh vượng. Bắc Trung Nam đều có những ngôi chợ nổi tiếng , thậm chí như biểu tượng của 1 vùng đất:chợ Đồng Xuân, chợ Đông Ba, chợ Bến Thành…

Chợ gắn bó mật thiết với đời sống người dân đến mức đi thẳng vào trong ca dao: “Nhớ dừa Quảng Hán, Lưu Khê. Nhớ cơm chợ Bản, thịt dê quán Lào”, “Ai về Hoằng Hoá mà coi. Chợ Quăng 1 tháng 30 phiên chiều”, “Chợ Nhàng lắm bún nhiều . Trăm công nghìn việc cũng đi chợ Nhàng.”

Một trung tâm kinh tế thương mại như thành phố Hồ Chí Minh đương nhiên lắm chợ. Thậm chí có thể gọi thành phố Hồ Chí Minh là thành phố chợ với hơn 200 chợ lớn nhỏ,…

Nhưng theo thời gian, theo sự phát triển của các hệ thống siêu thị, nhưng ngôi chợ truyền thống đang có nguy cơ teo tóp.

Siêu thị thực ra cũng là chợ, nhưng là “siêu chợ” (super market) . Siệu thị bây giờ bán không thiếu một thứ gì. Nếu trước đây không lâu, siêu thị chỉ bày bán 1 vài mặt hàng cao cấp thì bây giờ vào siêu thị, khách tiêu dùng có thể mua từ 1 chiếc quần gin đến 1 bịch mắm ruốc, 1 bịch chè, từ 1 chiếc đồng hồ, 1 chai rượu tây đến 1 lát cá, 1 tép rau thơm.

Siêu thị có ưu thế là không gian sách sẽ, suốt ngày đêm máy lạnh chạy mát rượi, mùa nắng không phải hít bụi, mùa mưa không phải lội sình lép nhép như đi ngoài chợ…”

Siêu thị dường như có đủ điều kiện trong tương lai có thể thay thế hoàn toàn chợ là điều có thể xảy ra vì những ưu điểm của nó quá lớn đối với chợ.

Nhưng…

“Chợ rồi sẽ đi về đâu? Có thể vẫn còn đó, nhưng quy mô, không khí và vai trò sẽ không còn được như cũ . Đó là điều nên buồn hay nên vui? Cuộc sống tiện nghi hơn, văn minh hơn, nhưng chị em tiểu thương rồi sẽ rồi sẽ xoay sở ra sao? Hình ảnh em bé nắm tay mẹ dạo chợ để xem xiếc, xem múa lân… rồi sẽ xảy ra trong các siêu thị đa năng, nhưng bóng mát của cây bàng già , của cây điệp vàng rắc hoa lên mái tóc của cô hàng sẽ mãi mãi thuộc về kỉ niệm của 1 thời đã xa? Và bà già yêu đời kia nữa, bà sẽ không còn dịp “đi chợ cầu Đông. Bói xem 1 quả lấy chồng lợi chăng, mà thay vào đó , trẻ con sẽ hát “Bà đi… siêu thị Miền Đông”. Chắc thế!

Từ chuyện bóng đá đến thường thức nghệ thuật, từ chuyện đi dạo thời đại này đến hàng giả… tất cả những vấn đề mang tính xã hội đều được nhà văn Nguyễn Nhật Ánh nêu ra nhẹ nhàng nhưng thực tế, có ít nhiều làm chúng ta suy nghĩ một chút từ thời nay đối chiếu lại với cuộc sống trước đây sao mà thay đổi nhanh quá, có hay cũng có dở, nhưng dưới ngòi bút nghị luận pha chút trăn trở , chút dí dỏm hài hước chắc chắn sẽ khiến độc giả thấy mình ở đâu đó trong dòng chảy của cuốn sách này, đang đối mặt với những vấn đề có thật như vậy.

Nga Nguyễn

LINK ĐẶT SÁCH:

Tiki: https://shorten.asia/gK1UQJRx

Shopee: https://shorten.asia/QyyjABV7

Fahasa : https://shorten.asia/BkN95enF

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Review sách “Người bà tài giỏi vùng Saga”: Học cách lạc quan, vui vẻ, tử tế dù là trong nghèo khó từ người bà vùng Saga.

Review sách ” Tôi bị cảm hoá ra là do em”: Tơ tưởng nàng nên làm thơ

Review sách ” Tâm lý học tội phạm”: Tiết lộ nguyên nhân hình thành tâm lý tội phạm có thể bạn chưa biết

Review sách ” Quản trị Marketing “: Cuốn sách hay về Marketing các Marketer nhất định phải đọc

Review sách “Yêu anh đậm sâu, yêu em dài lâu”: Bật mí những bí mật “khó nói” với nửa kia về tâm sinh lý của đàn ông – phụ nữ

Review sách “Đừng chỉ đẹp mà không hiểu chuyện”: Khi một cô gái học được sự khéo léo, bản lĩnh trong cuốn sách này. Còn điều gì có thể ngăn cản cô ấy thành công, hạnh phúc?

Review sách “Ếch ộp -tuyển tập truyện siêu ngắn: Những tâm sự “thầm kín”siêu hài hước mà mấy đứa con trai không bao giờ muốn bạn biết

Review sách “Bạn đắt giá bao nhiêu?” : Mỗi cô gái hãy trở thành phiên-bản-chính-mình-yêu-thích-nhất

Review sách “Đường về nhà”: Hành trình dũng cảm,táo bạo của một cô gái nhỏ đạp hơn 3000 cây số từ Bắc Kinh về Hà Nội

Review sách “Chiến binh cầu vồng”: Giáo dục đã thắp sáng khát vọng, mong ước của những đứa trẻ nghèo đảo Belitong như thế nào?

Review sách “Ngồi khóc trên cây”: Số phận đôi khi sẽ thử thách chúng ta theo những cách rất đặc biệt

Review sách “Hạnh phúc là”: 500 gợi ý để sống trọn từng giây

Review sách “Bàn có năm chỗ ngồi”: Tình bạn trong sáng hồn nhiên những năm tháng tuổi học trò tươi đẹp

Review sách “Cuộc sống rất giống cuộc đời”: Cười từ nhà ra phố với những mẩu chuyện vui hết cỡ

Review sách “Đừng nhạt nữa!” : Cuốn sách hài hước, đánh bay cơn “nhạt” từ Fanpage mặn mòi Ngoa