Review sách ” Tám năm có bao nhiêu hoài niệm?” : Chờ đợi đằng đẵng 8 năm trời, vẫn mãi một tình yêu sâu đậm

Bạn có tin vào tình đầu sẽ đến được với nhau và hạnh phúc đến đầu bạc răng long, bạn có tin vào một chàng trai 8 năm trời chỉ dành tình yêu cho một người, bạn có tin vào hai người vượt qua sóng gió cuối cùng sẽ ở bên nhau. Hãy cùng đọc câu chuyện “Tám năm có bao nhiêu hoài niệm?” của tác giả ăn khách Lan Rùa để tin vào tình yêu. “Gửi Niệm Đôi khi chị thực sự không hiểu vì sao Niệm có thể chờ chị lâu đến thế. Sau tám năm dài đằng đẵng , Niệm có trong tay tất cả mọi thứ : tiền tài, địa vị, bộ sưu tập siêu xe đắt giá và cả tuổi trẻ rực rỡ phía trước. Còn chị, tám năm  trôi qua, chị chẳng có gì ngoài một người đàn ông thích “ăn vụng” nhưng lại không biết cách “chùi mép” và thêm cái danh ” con đàn bà ngoa độc không biết đẻ” mà mẹ chồng ban tặng . Chị không dám hi vọng rằng Niệm sẽ chấp nhận một người phụ nữ với đầy rẫy khiếm khuyết như chị. Thế nhưng sau tất cả, Niệm vẫn nắm tay chị như thể chị chưa từng làm tổn thương Niệm. Người đàn ông của đời chị, cảm ơn cậu vì đã quay trở về ! Chị yêu Niệm!” Tám năm xa cách Hoài – một phụ nữ đã có chồng làm giám đốc một xí nghiệp bánh kẹo và thương yêu chị, chị có một đứa con bé bỏng tên là Bông nhưng không phải con chị mà là con em gái của chồng chị trong một lần lỡ dại nhưng con bé còn đang tuổi đi học nên chị nhận làm mẹ Bông. Chị sống cùng chồng đã mấy năm nhưng không đẻ được con khiến cả nhà đang rất trông mong và đó cũng chính là áp lực vô hình đối với chị. Và hôm nay chị phải vào viện để chuyển phôi và chị Thư – bác sĩ cũng là chị em thân thiết dặn chị nên cẩn thận đi lại, nghỉ ngơi. Chị vừa về đã bị mẹ chồng càu nhàu, con bé Bông thì mè nheo bảo mẹ xuống ăn cơm, còn con bé Hằng – người giúp việc nhà chị lại châm chọc giá lấy được người như chú Hoàng – chồng chị thì thích nhỉ. Thời gian trôi nhanh mà chẳng mấy chốc, nhà ông bà Nhất Kỷ và nhà chị Hoài đã được đón Niệm, quý tử của gia đình ông bà Nhất Kỷ – vốn là anh em họ xa với gia đình bố mẹ Hoà Thuận – bố mẹ chồng chị về, nhà chị cũng rất quý chú Niệm. Bé Bông thì chưa gặp chú Niệm bao giờ nên con bé rất phấn khởi, nó nói : “-  Mẹ Hoài xinh đẹp ơi là mẹ Hoài xinh đẹp ơi, Bông sắp được ra sân bay đón cậu Niệm đấy! Lúc nào cậu Niệm về cậu sẽ mua búp bê đẹp cho Bông đó, búp bê Mỹ hẳn hoi, Bông thích cậu Niệm ơi là thích á!” Cô Bích thì từ hồi thấy bé Bông thân với mẹ Hoài đâm ra lại ghét Hoài, cô cứ tưởng Hoài chia rẽ tình mẹ con cô nên hay giận và cãi Hoài lắm. ” Cô Bích nom thấy ngứa mắt chẳng kém, cô lẩm bẩm mắng chị Hoài. Bông ngồi cạnh cô hóng hớt được ngay lập tức mách mẹ: – Mẹ Hoài ơi cô Bích bảo mẹ vô dụng á! – Cái con ranh này suốt ngày hớt lẻo. Cô Bích quay sang giơ nắm đấm doạ Bông, Bông sợ chạy toé khói. Cô Bích với Bông cãi nhau chí choé. Ông Thuận quát cô Bích không được hỗn với chị dâu, bà Hoà nheo mắt nhìn con gái và cháu nội, à không, cháu ngoại mới đúng. Con bé Bông cái mặt y xì thằng cha mà sao cái tính nó giống con Bích thế không biết? Bông chạy mệt thì nhào vào lòng ông nũng nịu. Bông đi học rồi chị Hoài mới ghé tai cô Bích thủ thỉ: – Nếu như ngày xưa mẹ Hoà khỏi bệnh , chị đi làm luôn chứ không ở nhà chăm con mọn thì cho cô thì chắc bây giờ cũng bớt vô dụng, cô nhỉ? Chị chỉ nói câu đó rồi bỏ lên lầu. Cô Bích tức nghẹn họng. Cô bực vì bà ấy nói đúng quá, khiến cô không phản biện được. Hồi đó  ba Thuận mẹ Hoà và anh Hoàng giận cô nông nổi nên không đến thăm. Chỉ có chị Hoài tách xách nách mang đủ thứ về quê thăm cô. Sau này Bông ra đời cũng là chị trông con cho cô đi học, đêm hôm dậy cho bé uống sữa để cô được ngủ nhiều.” Bà Hoà làm được mẻ tôm chua thì con bé Hằng nịnh bà khen thơm quá, khi nào tôm được bà đừng mang sang nhà bà Kỷ hết nhé, Hoàng cũng càu nhàu. “Cha bố nhà anh, chả nhẽ anh không hiểu mẹ giúp dì Kỷ phần nhiều vì anh à? Quan hệ hai bên gia đình tốt đẹp thì sau này chú Nhất sẽ để ý phần cái ghế giám đốc xí nghiệp bánh kẹo Nhất Kỷ cho anh. Về mặt công việc là thế, còn về mặt tình cảm , tất nhiên là mẹ thương dì Kỷ thật lòng, dì cũng thương mẹ lắm, chả bao giờ mẹ để mẹ thiệt cả. Nhà bà Hoà cũng mong có cháu cho vui cửa vui nhà nên cũng thúc giục Hoài suốt, con bé giúp việc Hằng cũng nhanh chân muốn xí vị trí đó. Nó đã lên kế hoạch để đạt được mục đích. “Theo như Hằng thăm dò thì bà Hoà không hề bài xích việc tìm người đẻ thuê cho chú Hoàng. Như vậy, chỉ cần Hằng sinh được cho chú một thằng cu thôi thì đời Hằng sẽ lên mây, Hằng suy nghĩ mà phấn khởi khủng khiếp. Tối đó Hằng tắm rất kĩ gần một tiếng mới xong , chôm luôn lọ nước hoa của cô Hoài xịt lên người rồi rón rén lên phòng làm việc của chú Hoàng liều lĩnh tắt điện. Hằng cứ lo chú mắng cơ, nhưng không, chú lao ra ôm Hằng liền. Màn đêm mờ ảo khiến Hằng không thể nhìn thấy khuôn mặt chú, nhưng vòng tay của chú mới rộng lớn và vững chãi làm sao.” Nhưng sau khi phát hiện đó không phải là vợ mình và Hoài bật điện, chú đạp Hằng xuống và cuống quýt giải thích và nói rằng đó chỉ là sự hiểu nhầm. Cô Hoài đáp lại là sự thờ ơ và nói Hằng trả lọ nước hoa lại cho cô. Bích thì vốn cũng có máu kinh doanh, năng động và ngưỡng mộ Niệm ở nước ngoài kinh doanh giờ đã thành đạt và muốn nhờ Hoàng cho vay vốn để kinh doanh. Tụi bạn khi biết cô có quen với anh Niệm thì ngưỡng mộ lắm chứ không hề biết trước đây anh “quậy” cỡ nào. “Cuối năm lớp mười sổ học bạ be bét đến mức chú Nhất điên tiết tuyên bố từ giờ anh đừng hòng xin chú một đồng. Những tưởng anh phải quỳ lạy van xin chú, nhưng không, an chôm luôn giấy tờ và thẻ ngân hàng của chị Hoài đem đi chơi chứng khoán. Cô không rõ làm cách nào anh lấy được cả mật khẩu lẫn chữ ký của chị Hoài, chỉ biết khoảnh khắc ngợ ra mình bị lừa., chị đã thề chị sẽ tẩn chết anh Niệm. Cơ mà lúc anh Niệm trả lại chiếc thẻ với gấp đôi số dư chị lại hiền dịu bảo, lần sau có việc gì cậu cứ nói trước với chị một câu là được.Anh Bách tiết lộ với cô vụ đó anh Niệm lãi gấp mười, và cũng từ đó chú Nhất có cái nhìn khác hẳn về thằng con trời đánh, chú không bao giờ thèm doạ cắt viện trợ nữa.” Khi Hoài xem que thử thai Hằng đưa thì đã lên hai vạch, cuối cùng công sức của cô và cả nhà đã đến ngày không có kết quả, Bích trêu bé Bông nếu mẹ Hoài có em bé thì Bông ra rìa, Bông giãy đành đạch khiến mẹ Hoài phải dỗ mãi. “- Đâu có đâu, mẹ thương mà. Mẹ thương Bông lắm luôn. Có em bé ra chơi với chị Bông nữa á, em bé thương chị Bông nhiều ơi là nhiều! Chị Bông cũng thương em bé nha!” Đến kì khám định kì, Hoài đi khám lại mới biết là mình không có thai, là cô bị con bé Hằng lừa mua que thử thai đểu. Cô tức lắm về thì con bé kia khai hết ra với giọng bỡn cợt, chọc tức cô, máu nóng dâng trào cô đập nó một trận vì tội lừa dối, khiến bao hi vọng mang thai của cô tan biến. Khi Hoàng về nó còn mách lẻo và khiến Hoàng không hài lòng nói cô, cô đánh cả 2 và giận dỗi vì chồng bênh con bé giúp việc không tin lời cô. Con Hằng được thể lại càng hống hách, một hôm nó mặc áo không mặc áo trong ngang nhiên trêu tức Hoài, Hoài nhắc nhở mà lại còn thái độ. Tức quá Hằng nhờ bà Hoà kiểm tra sổ sách, vô tình bà nhìn thấy con bé không mặc áo trong mà thản nhiên đi qua mặt ông Thuận, bà lôi nó vào buồng tắm đánh cho nó một trận “- Cái con nặc nô này nữa, mày chê mướp bà già  nên mày tính dâng bưởi non hả? Con gái con lứa, ăn với chả mặc, nom không khác gì con lợn sề mới đẻ. Đến con lợn sề nó còn biết xí hổ, cái loại mày ý mà, trơ trẽn, vô duyên, ngu xuẩn.” Chưa dừng lại ở đó, con Hằng còn nói thẳng với bà Hoà nếu như chú Hoàng muốn thuê người đẻ sẽ giúp cho chú đẻ được con. ” Anh Hoàng chau mày kêu con bé còn nhỏ, mẹ đừng ép nó quá đáng. Mẹ Hoà bức xúc bảo nó thương anh nên nó tự nguyện, mẹ nào có ép. Bé Hằng lúc đó mới thổn thức tâm sự với chú hệt như những gì đã nói với bà. Trước giờ anh chỉ coi nó như con cháu trong nhà, giống như con Bông vậy thôi. Nằm mơ anh cũng không nghĩ tới việc con bé có ý với anh. Anh xin mẹ cho anh một đêm suy nghĩ. Trước giờ anh nói sớm muộn gì cũng có con là an ủi vợ thôi chứ thực tình anh biết rõ vợ mình qua hai lần thụ tinh nhân tạo sức khoẻ suy yếu đi nhiều rồi , chuyện sinh đẻ bây giờ đối với vợ khó khác gì mò kim đáy bể. ” Cuối cùng chị Hoài chọn cách thụ tinh nhân tạo và cấy vào Hằng là an toàn nhất và chọn cách đi làm lấy tiền cho công việc đó, tất nhiên vì Hoài đẹp nên chồng không cho đi làm và muốn vợ đi học Tiếng Anh để về làm thư kí cho anh. Có một buổi chị Hoài đi học Tiếng Anh về,  anh Hoàng thấy ai đưa đón vợ nên sinh ghen tuông và tra hỏi và Hoài quá mệt chỉ trả lời cho xong. ” Có một điểm anh không hài lòng ở vợ là hay đôi co với chồng theo kiểu chợ búa. May mà lấy được anh hiền nhường vợ đấy, chứ ngày xưa sống bên nhà dì Kỷ, dăm ba bữa lại choảng nhau với cậu Niệm. Có lần vợ còn trói hai tay cậu vào gốc cây cơ. Khổ thân, cậu ra vườn đọc sách xong ngủ quên thôi mà cũng dính chưởng. Lúc tỉnh giấc thì mọi sự đã muộn màng…” 2, Khát vọng tuổi trẻ Lần này Niệm về ông bà Nhất Kỷ làm tiệc lớn lắm, có mời cả thiệp cho mọi người cơ mà. Chị Hoài vừa sang giúp vừa nhớ lại lúc đi họp phụ huynh thay cho ba mẹ cậu ” – Toán 5.1, Lý 5.2, Hoá 5.3, Sinh 5.4…Ngay cả tiếng Anh nói như khướu thế mà tổng kết 5.0 là như thế nào hả Niệm? – Chả như nào cả. Đây, hai trăm ngàn tiền công, cầm lấy! – Hai trăm ngàn mà đủ cho nỗi nhục của chị mày hả? Họp hành có một buổi mà mất hết cả mặt! Nhìn đi, mở to mắt và nhìn cho rõ vào, mới tuần trước đây này, cả tuần có bảy ngày thì ngồi sổ đầu bài đến sáu ngày là sao? – Hỏi ngu! Chủ nhật có đi học đâu mà chả sáu ngày!” Hoài nghe Niệm giải thích cạn lời luôn.” Không ngờ cô giáo đã biết và gọi về cho chú Nhất và Niệm được một trận đòn nhừ tử. Chẳng mấy chốc, ngày Niệm về cũng đã đến. “Chuẩn phóc cái người phỏng vấn trên truyền hình hôm nọ rồi. Cơ mà sao ngoài đời nom đẹp dữ tợn vậy hả trời? Kiểu người như này ở quê Hằng người ta bảo là không ăn hình đó, với cả xem qua ti vi thì đâu có biết cậu cao như vậy ? Ô kìa cái vòm ngực rộng với săn chắc thế kia  dựa vào sướng phải biết nhỉ? Chỉ là một chiếc áo phông cộc tay và quần jean được thiết kế xắn lên hai ống thôi mà sao trông vẫn chất chơi ghê gớm! Ôi chao ôi, người hay là tranh vẽ thế? Hay là người bước ra từ tranh vẽ? Trời đất quỷ thần ơi, ai đánh cắp tim Hằng thì trả lại cho Hằng đi, chưa bao giờ Hằng thấy ngột ngạt khó thở đến vậy.” Từ hôm cậu Niệm về, Hăng hay sang chơi nhà cậu thì được cô Hoài dặn cân thận cậu Niệm nhưng nó bỏ ngoài tai mọi lời dặn vì Niệm nhiều bạn gái lắm. Chị biết tỏng vì mỗi dịp Valentine Niệm hay chọc cô ” – Ê, nay Valentine “nàng ế” không đi chơi đâu à? – Không. Đây bận rồi. – Ơ , đấy cũng không đi chơi á? Đẹp trai lồng lộn thế kia mà không có ai rủ đi à? Phí thế! Chẳng bù cho con ế này, qua giờ không biết bao anh chào mời. Niệm khinh khỉnh, vứt ra một xấp thư tỏ tình của các cô. – Ghê, thế ưng cô nào? – Chả ưng ai cả. – Gớm, tiêu chuẩn cao vậy cơ à? Niệm liếc chị một lượt xong thờ ơ hỏi: – Mê gái già có gọi là cao không? – Gìa là già như nào mới được chứ? – Thì…cỡ tuổi đằng ấy chẳng hạn. .. -Thế thì cao quá, cỡ con nít như đấy không với tới đâu. … – Đây đi chơi với các bạn gái đây. – Ừ, đi đi – Đi thật đấy nhá! – Không nhẽ đi giả?”
Tám năm có bao nhiêu Hoài Niệm - Lan Rùa
3, Thương giả thương dối Được dì Kỷ nhờ mình khuyên bảo Niệm hãy nghĩ đến viêc lập gia đình, Hoài cũng có khuyên can nhưng Niệm tỉnh bơ “- Dạo này nom Niệm hơi gầy nhỉ? Chắc công việc vất vả lắm à? Kiếm được nhiều tiền nhưng không có người giữ hộ kể cũng uổng lắm, cậu nhỉ? … – Chị khỏi lo chuyện của ngân hàng. – Mẹ Hoài mải nói chuyện với cậu Niệm quên mất tiêu Bông rồi. Bông tủi thân ghê lắm luôn, mẹ Hoài phải hát cho Bông nghe đền bù đi á.” Hoài có chất giọng rất hay ai cũng công nhận chỉ trừ Niệm cứ chê hoài “- Ê! Hoài hâm. – Sao?Khuyu rồi , vác cái mặt sang đây làm gì? – Chê người ta hát dở cơ mà? – Dở thì dở nhưng đây vẫn thích nghe, được chưa? – Thích nghe mà được à? Đây chả thích hát ấy! – Đấy mà không hát đây sẽ không thèm thương đấy nữa! – Gớm, đã từng thương đây rồi cơ à? Hỏi khí không phải chứ trúng tiếng sét ái tình từ bao giờ thế? … – Thèm vào mà tiếc, chả may quá ý chứ! – Ơ thế nằm mơ thật hả?Nhưng đời không như là mơ mới khổ chứ, tủi thân nhờ Hoài nhờ!” Lại nói về việc Hoàng đã đi “ăn vụng” bên ngoài và người phụ nữ kia đã có thai, cô ta nhắn tin dỗi và Hoàng lại phải dỗ nhưng vẫn chưa cho vợ biết sự thật tày đình này và vẫn ngang nhiên gian dối, nịnh nọt vợ. “- Eo, vợ làm anh ngất ngây con gà tây mất thôi, sao vợ đẹp quá trời quá đất vậy vợ?Anh ước biến vợ thành người tí hon ý, xong đút vào túi áo, lúc nào thích đem ra hít hà thôi. Anh say vợ như say sóng rồi nè!” Hoài đang ngất ngây trong hạnh phúc, cô vui vẻ chuẩn bị đồ đi đám cưới và Hoàng không đi theo với lí do bận việc xí nghiệp sáng phải đi sớm mà ngờ đâu là sang nhà cô nhân tình để dỗ dành cô ta. Hoài có việc đi ra ngoài, ngồi trên xe của Niệm thấy chồng đi đâu đó Hoài kêu Niệm đuổi theo. Đập vào mắt cô là cảnh tượng “Người đàn bà nép trong lòng anh cười khúc khích, còn người đàn bà đứng cách anh một đoạn chẳng xa lắm, chính là vợ anh, nước mắt chợt lăn dài trên đôi gò má. Cả người chị nổi đầy gai ốc. Cái cảm giác ấy, nó choáng váng, nó tủi nhục, nó đau, nó buốt, nó xót xa đến thấu xương thấu tuỷ. Cái cảm giác bị phản bội bởi người đàn ông chị gửi gắm cả cuộc đời, người đàn ông mà chị hết mực tin tưởng , người mà hằng ngày chị vẫn gọi là… chồng. Gía như người con gái anh đang ôm trong lòng là một người xa lạ thì có lẽ chị sẽ nhào đến làm cho ra ngô ra khoai. Nhưng không, không phải ai khác, không phải tình một đêm vụng trộm nơi công sở, không phải cô nhóc nào trẻ người non dạ anh gặp ở quán bar…” Đó chính là người chị em thân thiết từng chia sẻ ngọt bùi với cô, chị Thư. Chị lầm lầm đẩy Niệm ra ghế phụ rồi lái chiếc xe của cậu làm một cú drift khiến cặp tình nhân kia phải chú ý,khi nhìn thấy chị ngồi trong xe, anh Hoàng vội vàng lao theo nhưng đã bị chị cắt đuôi. Cuối cùng chị Thư đã thú nhận hết là đã quen anh Hoàng từ trước Hoài và yêu anh, làm tình nhân trong im lặng của anh, cô có thai cái ngày mà mình định thông báo cho anh Hoàng nghe, cô chạy theo xe cưới của anh chị và cô bị xảy thai bé Hướng Dương và rất nhiều chuyện cô gây ra cho Hoài. Tuy nhiên Hoài không ghét cô mà thương cảm cho số phận của chị. Hoàng có đến và quỳ lạy trước nhà Hoài, anh bị cành cây rơi vào đầu, Hoài đưa anh đi bệnh viện và chỉ nhận là bạn khiến anh không khỏi xót xa, hết thật rồi ư? 4, Hẹn ước năm ấy Bông sốt đòi mẹ Hoài, cô lại phải về, cùng lúc Thư nhận được tin muốn chấm dứt từ Hoàng nên vội vàng chạy sang nói Hoài là kẻ ăn chơi. Hoài bị oan lửa giận ngùn ngụt mắng lại chị Thư. Hoàng xỉa xói Hoài là không ra gì, đang nóng máu sẵn Hoài thách thức chồng. Hoàng mất bình tĩnh nhảy vào đánh Hoài, rồi Hoài thách thức cả nhà chồng… Cuối cùng người khiến Hoài thất vong nhất là Thư chỉ vì muốn được công nhận đã vu oan cho chị , phá vỡ tình chị em bấy lâu nay. Hoài sau khi rời khỏi nhà chồng thì tìm thuê được một căn hộ khang trang, có chủ nhưng chủ hay về muộn và cô chỉ việc dọn dẹp nhà cho sạch sẽ và vào được ở 1 phòng. Cô vẫn tiếp tục công việc may thuê và muốn được rót vốn. Trùng hợp sao, dự án khởi nghiệp của cô lại xin đầu tư đúng công ty con của Niệm. Suy nghĩ hồi lâu Niệm quyết định đầu tư cho cô, cho cô làm giám đốc công ty thời trang và được tuyển nhân sự. Hoàng thấy vậy, anh ta ghen tức liền đến và bảo công ty bao nhiêu anh ta mua lại. Khi nghe giá tiền thông kê anh ta toát mồ hôi và đi về không kèm lời thách thức Hoài hãy nghĩ lại và quay về. Từ đó, mối quan hệ hợp tác lẫn tình cảm của Niệm và Hoài phát triển lúc nào không hay, cuối cùng Hoài đã phát hiện Niệm là chủ căn nhà đó, cuối cùng cậu cũng thú thật lòng mình và hai người đã bắt đầu mối quan hệ yêu đương lúc nào không hay. Hoài nhớ lại ngày Niệm sắp đi du học của tám năm về trước. “- Thương mà…đừng khóc…thương mà… – Thương thương cái mồm á, thương giả thương dối , thương thật thì đã không bỏ người ta ý. – Linh tinh, ai bỏ ai?Ai nỡ bỏ? Đâu có bỏ đâu, chỉ là…tạm xa nhau một xíu thôi mà. – Không phải đâu, không phải một xíu đâu, rất nhiều xíu ý, xa nhiều xíu lắm ý, không chịu đâu. … – Phải đền cho người ta á, đền thật nhiều luôn ý! – Ừ, đền nhé!” 5, Hoài Niệm xa nhớ Hoàng biết được bí mật của nhà Niệm đã sang hỏi cô có muốn biết lí do năm ấy ai gây tai nạn hại hai cha con cô không? Hoài tò mò đi theo và qua cuộc trò chuyện với dì Kỷ đã biết năm đó chính Niệm gây tai nạn cho hai cha con cô. Khi về cô có hỏi Niệm và hai người xảy ra cãi vã, Niệm không nhớ chuyện năm đó khi tỉnh dậy cậu đã được đưa sang Mỹ để chữa bệnh, sau đó cậu bỏ ra khỏi nhà và để lại mẩu giấy căn nhà này để lại cho Hoài , đừng đi đâu cả. Cậu hỏi lại Bách chuyện năm đó, Bách kể lại rẳng ” – Sau đó gia đình chị Hoài rơi vào túng quẫn.Mẹ cậu bay sang Mỹ chăm cậu nên đưa tiền cho anh Hoàng nhờ anh nộp viện phí cho chú Hùng và trả nợ cho nhà chị. Tôi đoán chị hiểu nhầm số tiền đó là của anh, đồng thời cũng do anh nhiệt tình giúp đỡ trong quang thời gian chị gặp khó khăn nên chị mới mủi lòng chịu cưới anh. Mẹ cậu thì cậu biết rồi đấy, chút tiền đó với dì rất nhỏ nên trước mặt chị Hoài dì chẳng kể công.” Gần đây chị Hoài có biểu hiện thèm chua, và hay mệt nên cô Thương – cô bác sĩ năm xưa nhờ Hoài đi vay mượn nên đã ,ở được phòng khám và dụ Hoài khám thai, cô ngạc nhiên khi cô được thông báo mình đã có thai và que thử thai đúng 2 vạch. Cô mừng quá vội vàng khoe với Niệm và cuối cùng cô đã được làm mẹ, ước mơ mà cô khao khát bấy lâu nay. Giờ Niệm đã nghiễm nhiên trở thành ba “Hạt mầm nhỏ” . Chương 6: Hạt mầm của Hoài Niệm Niệm sau đó đã đưa Hoài đi chơi , Hoài còn may áo đôi cho Niệm và nhờ Niệm chụp một tấm ảnh up lên trang cá nhân thông báo mình đã có thai. Có rất nhiều chàng trai vào comment nên Niệm ghen quá đã xoá ảnh đi, nhưng vài người đã nhìn thấy và gọi điện chúc mừng Hoài. Hương – cô phó giám đốc dưới quyền Hoài đã nhìn thấy và nói dối Thư là con của Hoàng để Thư ghen tức tìm đến chỗ cô để dạy dỗ cô, Hoàng cũng thấy ảnh và tìm đến chỗ Hoài. Anh u uất bóp má vợ , lấy ra một nắm thuốc từ trong túi quần tống vào miệng vợ rồi dùng tay bịt miệng, hùng hổ ra lệnh: – Khôn hồn thì mau nuốt xuống xin lỗi anh !Mau! Đừng để anh phải cáu! Hắn ta thấy Hoài nhổ thuốc ra thì tức điên, định đấm vào bụng mà Hoài tránh được, chưa được hắn lại đấm vào đầu Hoài, Hoài kiên quyết bảo vệ đứa con với Niệm đến cùng. “Anh tức lôn ruột, nhưng do vẫn còn yêu vợ nhưng không nỡ bóp chết, chỉ đành vả vào cái mặt đó vài phát bôm bốp. Chị không dám đáp trả, tại chị sợ nếu bỏ tay ra khỏi bụng thằng chó sẽ hại con chị. Chị cố nín nhịn để che  chắn cho đứa nhỏ. Anh điên tiết tát chị mạnh tay hơn, luôn miệng chửi rủa mẹ con chị.” Cuối cùng Niệm có phát hiện ra vụ việc và giải cứu mẹ con Hoài kịp thời không? Hãy cùng đón đọc tác phẩm. Với lối văn kể chuyện hấp dẫn, những tình huống cao trào có thắt nút, mở nút, tình huống không ai ngờ tới sẽ làm bạn đọc cảm thấy thú vị, hồi hộp cùng những câu văn đặc tả nhân vật đặc sắc hứa hẹn một tác phẩm sẽ bùng nổ vào dịp cuối năm. Liên hệ công việc, đặt bài qua gmail: ngathanh2703@gmail.com Hoặc facebook Nga Nguyễn: https://www.facebook.com/nganga59 Hoặc Fanpage: https://www.facebook.com/reviewsachvamarketingonline Bài viết liên quan 1, Review sách “Cô gái cãi lời thượng đế” 2, Review sách “Vô thường “ 3, Review sách “Mình về Hà Nội để thương nhau “ Review sách “Thiên tài bên trái kẻ điên bên phải” Hâp dẫn, lôi cuốn , cuốn sách “hack não” khiến bạn đặt câu hỏi những người trong câu chuyện này là kẻ điên hay thiên tài? 4, Review sách ” Bà nội Găngxtơ” : xung quanh món xúp bắp cải chán òm là một “bí mật động trời” về bà nội sẽ khiến bạn tò mò  Review sách “Cô gái như em”: tình yêu kì lạ giữa một cô gaí Mỹ với chàng doanh nhân Ấn Độ sẽ dẫn bạn đến những tình huống li kì, thú vị  Review sách “Thánh kinh dưỡng da”: Tổng hợp các tips chăm sóc da, dưỡng da siêu tiết kiệm để có làn da đẹp nhất ở bất kì độ tuổi nào  Review sách mới “Đã qua rồi chẳng vãn hồi chỉ cần bước tiếp thôi”: Lắng nghe thật sâu bên trong bạn để cân bằng trong cuộc sống Review sách “Yêu một cô gái Việt “: Chuyện hẹn hò Tây – Việt và những sự thật thú vị , đáng yêu bạn có thể tìm thấy trong cuốn sách này Review sách “Kiếp nào ta cũng tìm thấy nhau”: Phải chăng chúng ta đã gặp gỡ nhau từ kiếp trước? Review sách ” Năm thương, tháng nhớ, không ngày gửi đi” : Vui, buồn, giận hờn, tiếc nuối, mang chất nhạc,chất thơ vào trong từng câu chuyện tình yêu