sách anh - liêu hà trinh - blog review sách hay

Review sách “Anh” : Điều anh luôn giữ kín trong tim

15 người đàn ông nổi tiếng với 15 phong cách sống , cách yêu, nhân sinh quan…sẽ làm độc giả tò mò, muốn khám phá với những nét tính cách mà công chúng chưa biết , những góc trời riêng của họ trong sách ” Anh” của tác giả Liêu Hà Trinh.

HOÀNG THÁI VŨ

Xin phép được cô đơn

Âm nhạc của Vũ có rất nhiều điều lặp lại như những hình ảnh : “Nắng”, “Mưa”, “Xuân”, “Hạ”, “Thu”, “Đông”, “Mặt trời”, “Anh”, “Em” và “Nỗi cô đơn”. Nó thường xuyên xuất hiện như một biểu tượng của “Hành tinh Vũ” , tại sao vậy?

Mọi người đều biết mình có một khoảng thời gian sống trong quân đội. Đều đặn mỗi buổi tối từ 2-3 giờ hoặc 3-4 giờ sáng , mình đều đi gác. Khoảng thời gian đấy còn rất yên tĩnh để Vũ tập trung cảm nhận đầy đủ mọi quang cảnh xung quanh : trăng, gió, mây trời, đất rừng , màn đêm và sự cô đơn kinh niên của chính mình. Những ký ức về ngày tháng đó luôn mạnh mẽ trong lòng Vũ, và những ca khúc lạnh lẽo nhất cũng lần lượt được ra đời trong thời gian này. Cái ” Cô Đơn” của ngày tháng tuổi trẻ đã qua là sự sợ hãi chia xa nên không dám tiến tới. Bởi khi là một quân nhân, một năm gặp nhau được là bao? Thiếu thốn cảm xúc làm người ta tranh đấu mãnh liệt hơn để tìm nó . Vũ đã lấp đầy những trống rỗng bằng việc xem phim, đọc sách khi có thể. Có như thế mình mới được được tưởng tượng, được nhìn ra chân tướng của tình yêu từ nơi mình không có.

Đến bây giờ, khi đã hạnh phúc và đủ đầy hơi ấm nhưng nhưng mình vẫn thi thoảng “xin phép được cô đơn” để nhớ về ký ức thi vị đó. Tìm lại chính mình trơ trọi và đói khát yêu thương để được cảm giác viết nhạc 1 cách vô tư trần trụi nhất. Và mình cũng không hiểu tại sao hồi xưa mình ở trong 1 điều kiện thiếu thốn mà có thể viết được những ý tứ phong phú như thế, còn bây giờ khá đầy đủ lại cảm thấy bế tắc đôi khi. Bằng chứng là hiện tại, có lúc mọi người bảo Vũ :” Lời bây giờ khác ngày xưa rất nhiều. ” Cô đơn ngày xưa do Vũ thiếu yêu, còn ” cô đơn” bây giờ là Vũ thiếu chính mình chăng?

Vũ có nghĩ là mình nhạy cảm không? Đôi khi viết nhạc thôi mà cũng như đang rót cạn cảm xúc , thậm chí hoá thân theo chính những tình nhân tưởng tượng của mình. Ví dụ Vũ có viết trong bài Đợi ” Hay là đang khóc 1 mình… như làn sương muộn màng. Lạc trong đêm, con tim em lạc trong đêm… “. Rồi “Mưa trong anh sẽ vơi. Nhưng đôi môi đang vấn vương . Chỉ tình cờ nhìn em . Rồi mang theo những cơn đau thét gào .” Như thế có coi là yếu đuối không?

Đúng hẳn là yếu đuối rồi. Mà đàn ông yếu lòng phút chốc cũng chẳng sao cả.Ai cấm đàn ông không được yếu đuối, và ai cấm đàn ông không được khóc? Họ nên, rất nên!

Vũ luôn ấn tượng và hâm mộ những hình ảnh người đàn ông rơi lệ. Có 1 hình ảnh đang xuất hiện ngay bây giờ trong đầu mình là khi Brad Pitt trong phim Babel : Anh đang gục đầu vào tường khóc khi chờ bác sĩ phẫu thuật cho vợ , bụi sa mạc phủ từ đầu xuống chân anh. Những giọt lệ ấy gợi cho mình đấy là một sự yếu đuối mạnh mẽ của đàn ông chứ chẳng phải yếu đuối theo kiểu không dám đối mặt bất trắc. Nếu nước mắt có thể xua tan được nỗi đau chúng ta cứ việc.

Khách quan mà nói, âm nhạc của Vũ giống như con người của Vũ: Đó là những giấc mơ này, cơn mộng mị cuả những người không chấp nhận thực tại, thích hoài niệm dĩ vãng. Điều đó có làm nhạc Vũ thiếu tính thực tế không?

Mình không phải “Day Dreamer – Kẻ nằm mông ban ngày”. Mình chỉ là người đàn ông thích tự làm đau bản thân . Đến bây giờ thì Vũ vẫn hay nghe nhạc cũ, rồi nghĩ về quá khứ dù là thứ không thực sự giúp ích gì cho việc viết nhạc, nhưng nó hữu dụng để kiểm tra cảm xúc của chính mình. Trinh có bao giờ trải qua cảm giác biết là đã hết yêu, những vẫn muốn gặp người cũ 1 lần để xác nhận không? Và khoảnh khắc mà Trinh bước ra khỏi cuộc hẹn nhạt nhẽo chẳng đọng lại điều gì đó , ta biết mình đã tự do. Mình đã thoát khỏi cái bẫy chính bản thân tạo ra: Cảm xúc!

KHOẢNH KHẮC ĐÚNG LÀ KHI TA CHẲNG CÒN NGẠI SAI

Vì sao Vũ biết đó là khoảnh khắc ĐÚNG cho người phụ nữ ĐÚNG của đời mình? Điều gì khiến cô ấy khác số đông còn lại?

Thú thật! Vũ và vợ sắp cưới của mình không hợp nhau lắm, kiểu như gout nhạc, phim… Cô ấy thích nghe Jazz,RnB, đêm về mê nghe đài. Mình mê Indie Pop, acoustic… Buổi tối hai đứa hay tranh nhau cái loa để nghe nhạc, thế thôi. Còn ẩm thực thì Vũ không ăn được hải sản , bạn ấy thì mê tít món này. Nên có lần đi Nhật, mình bảo ” Vào quán này đi, em dùng đồ sống còn anh ăn đồ chín. Không sao cả.”

Vũ mơ ước sinh đôi. Còn cô ấy thì chỉ thích sinh 1 đứa thôi. Nói về sự nổi tiếng á? Điều kỳ cục là, bạn ấy còn chẳng biết Vũ là ai , hát cái gì và làm sao mà nổi cơ! Tụi mình khác nhau mười mươi. Nhưng đấy cũng là điều mình cần và người phụ nữ của mình cũng cần. 2 người cơ bản phải đối nghịch nhau vì nam châm trái dấu thì mới hút nhau được. , Mình ưu tiên việc chia sẻ thẳng thắn với nhau, dẫu chê bai ầm ầm còn thích hơn là kiểu khách sáo ngại ngần, sợ mất lòng mà không trung thực. Dẫu cách quan tâm có đôi chỗ lệch nhau, nhưng quy luật bù trừ sẽ tự nhiên cân lại. Sự thờ ơ không động viên nhiệt tình của cô ấy khi mình căng thẳng cũng là 1 nét hay. Cụ thể, thời gian này Vũ đang làm album nên hầu như toàn thời gian là mình ở studio suốt . Ấy vậy mà cô ấy ít khi thăm hỏi, mình mới trêu “Tại sao anh đi làm, những lần em bảo anh ” Cố lên” chỉ đếm trên đầu ngón tay?” Nhưng khi về nhà, nhìn những bữa cơm bày sẵn tinh tươm và cử chỉ dịu dàng từ những thứ rất nhỏ nhặt mình mới thấy ấm lòng . May quá, vợ Vũ không nói nhiều, mà làm nhiều. Nghĩ về viễn cảnh gia đình hạnh phúc sau của mình, Vũ cũng chẳng mong gì hơn các kiểu trên ti vi hay chiếu: Một gia đình ăn cơm vui vẻ cười đùa, người này gắp cho người kia ân cần, trẻ con ồn ào chạy nhảy loanh quanh , có 2 con chó nữa thì tuyệt.

CỨ YÊU NHIỀU ĐI. KHÔNG SAO CẢ

…” Đối với Vũ , khi được xin bất cứ lời khuyên nào về tình yêu và cả hôn nhân, mình thường hay bảo là “Cứ yêu nhiều, không sao cả!”

Yêu nhiều, trái tim được tôi luyện nhiều . Cũng giống như tập gym, đến khi tim 6 múi, rất là khoẻ. Không sao cả! Càng khóc nhiều thì mình càng ngộ ra nhiều. Thế nên mình thấu hiểu bản thân, tập tim mạnh mẽ cái đã rồi cái chuyện đến khi nào tìm được người ưng ý sẽ đến sau. Thời gian, địa điểm , nhân vật cho cảnh phim bạn mong muốn thì không ai trả lời được, ngoại trừ người tạo ra nó – LÀ BẠN.

Nếu bạn đã trót đắm say những bản nhạc Indie , chắc hẳn đôi lần bạn đã nghe tên Hoàng tử nhạc Indie – Hoàng Thái Vũ với những ca khúc nhẹ nhàng, sâu lắng, tinh tế và khiến con người ta cứ “nghiện” , muốn đắm chìm trong những bản tình ca da diết, ngôn từ tinh tế đó mãi.

Trái với những ngôn từ tinh tế, khéo léo đó là một Vũ rất giản dị, rất “đời” khi ước muốn trong tình yêu thật đơn giản với gia đình nhỏ, tràn ngập tiếng nô đùa con trẻ và một cuộc sống vợ chồng đầm ấm hết sức bình thường.

Cùng với những quan điểm về tình yêu hết sức “lăn xả” như cứ yêu đi, yêu rồi vấp ngã, rồi vỡ ra ai sẽ là người phù hợp đi với mình đến cuối con đường, chỉ mình mới biết được, vào đúng thời khắc đó, người đó mới là người phù hợp nhất.

Review sách ” Giỏ trái cây”: Chia sớt vui buồn những năm tháng không quên nơi Sài Gòn ấy

NHIẾP ẢNH GIA LOUIS WU

ĐỪNG ĐỂ VẾT THƯƠNG NGƯỜI ĐI TRƯỚC LÀM XƯỚC TRÁI TIM KẺ ĐẾN SAU

” Đó là 1 đêm đông ở Đà Lạt , trước buổi chụp hình cưới của tôi và Khoa vài tiếng . Chúng tôi chưa bao giờ thấy Louis uống nhiều như thế, chắc tại vui. Sau vài chai vang, ranh giới của sự đề phòng hạ xuống, chế độ cốt lõi được bật lên . Và đây chính là lúc bạn biết mình sẽ vô cùng yêu thích hay chán ghét 1 người. Ngay khoảnh khắc đó, Louis nói:

-Mọi người có biết Louis rất xấu tính không?

-Xấu chỗ nào?

-Xấu ở chỗ… Nếu khách nào đòi hình dai và thô lỗ quá. Mình ghét, khỏi trả luôn!

Mọi người phá ra cười nghiêng ngả, Louis rất nghiêm túc gật đầu :

-Thật đó, Louis không thích người ta thúc ép mình quá đáng. Dẫu có đang dở tay chỉnh ảnh nửa chừng, cũng thôi, trả lại tiền luôn!

Nhìn đôi mắt bướng bỉnh lúc đó, tôi biết anh chẳng đùa. Và đó là thứ khiến Louis càng thêm thú vị (và cũng thật đáng ghét với những ai sẵn sàng bỏ vài nghìn đô để đóng dấu tên Louis Woo vào 1 trang đẹp của cuộc đời). Sau buổi chụp đó 1 tháng, chúng tôi nhận được 60 tấm ảnh , tất cả đều là trắng đen, không xoa-rê cũng chẳng vest đen: Cô dâu chú rể giản dị trong áo len đen kiểu như tình cờ đi dạo phố . ( Tất nhiên suốt 30 ngày đó hai vợ chồng chẳng dám hé răng hỏi chừng nào có ảnh). Ngày gửi thành phẩm, anh hỏi: ” Hai vợ chồng có hài lòng không?” 60 bức ảnh của Louis làm Khoa bật khóc (Lưu ý là Khoa chứ không phải Trinh). Khoa bày tỏ thật nhiều rồi để hẳn 1 tấm làm avatar (hình đại diện) trên Facebook đến giờ. Trinh không đáp lời. Bởi thật thừa khi khen ảnh của Louis Woo đẹp. Tôi chỉ có cảm giác, nhìn vào ảnh của anh, tôi không thấy đẹp, mà thật chỉ thấy tình yêu. Rõ ràng chúng tôi đã yêu nhau nhiều như thế mà không rõ, phải để ai đõ lưu giữ cho…

KHI NGƯỜI GIỮ TÌNH YÊU, LẠI CHẲNG TIN TÌNH YÊU

“Em nói đúng, ảnh chụp nói lên nhiều điều vì nó phản chiếu nội tâm của con người. Mỗi tấm hình đều giữ cho nó riêng 1 câu chuyện , ngoài thể hiện của nhân vật còn lồng ghép 1 phần tâm trạng của người cầm máy. Anh tin sứ mệnh của nhiếp ảnh gia là tìm ra cái đẹp trong những điều bình thường nhất, lôi được cái linh hồn trần trụi đó ra từ trong khối sự thật méo mó. Vì cách nhìn nhận của mỗi người khác nhau, nên khái niệm đẹp cũng rất cá nhân.

Anh thiên về cảm xúc rất nhiều và đó là điểm yếu lớn, anh biết, đó là sự thiếu chuyên nghiệp trong công việc. Nhưng Trinh ạ, đoi khi nó cũng là điểm mạnh duy nhất mà ta có. Lợi hại hay không là ở điểm rơi của nó. Như em dồn hết đau thương thành con chữ. Còn anh dồn nó thành nội kết, để nhìn tình yêu thực tế hơn. Thứ sắc đen mà em yêu từ ảnh của anh, nó không phải chế độ tắt màu, nó chỉ là 1 phần trung thực đã chết từ quá khứ, dẫu là những gì bi đát hay vui sướng nhất. Em có nhận ra là thứ làm ta vỡ oà khi nhìn về kỷ niệm đó là nỗi luyến tiếc vì nó thật đẹp , nhưng đã qua và sẽ trở về không? Vì mọi khoảnh khắc trên đời rồi sẽ qua, nên anh phải ghi lại nó ngay bây giờ. Nghĩ thế và anh tiếp tục hành trình tìm lại cảm hứng của mình, không phải trên phụ nữ, mà là vứi sự vĩ đại của các nhiếp ảnh gia đi trước, những người anh tin là đồng điệu với tâm hồn mình.

Hiện tại, anh đã không còn quá sợ sự từ chối, không còn sợ người khác buồn mà dối lòng nữa. Anh hiện đang hưởng niềm vui trong công việc , lấp đầy được những khiếm khuyết của mình bằng khoảnh khắc đẹp của người khác. Anh nhận ra, bớt nghĩ đến đến mình 1 chút, mọi thứ lại đẹp hơn.

TÂM HỒN THUẦN KHIẾT CỦA EM ĐÃ CỨU ANH

“Anh tự nhận mình là cầu kỳ trong cách sống. ĂN mặc, ăn uống , nhà cửa đều phải gọn gàng sạch sẽ , cái gì ra cái đó. Trong tình yêu, anh lại sống ngược hẳn. Ví dụ anh và người yêu hiện tại – tạm gọi là Q, đúng là 2 mảnh ghép ngược hẳn. Q không giống chút gì với hình mẫu anh sẽ hợp . Cô gái của anh làm nghệ thuật , nhưng lại vô cùng giản dị và thuần khiết. Cô ấy không phù phiếm cũng chẳng khoa trương, nàng giống như 1 bông hoa chỉ thích nở về đêm dẫu chẳng thua ai hương sắc. Cô ấy chưa bao giờ tỏ ra hoàn hảo hay đấu tranh để chạm lấy nó. Co chấp nhận mọi thứ đến với mình bằng sự hài lòng và tư tưởng “thuận duyên”. Có lẽ do cô ấy nhỏ tuổi nên đôi khi tâm hồn cũng non nớt như 1 đứa trẻ. Cô ấy hát trên sân khấu, hát khi lau dọn nhà và hát trong phòng tắm. Q yêu thôi, chẳng mơ và cũng chẳng nghĩ nhiều nê không bao giờ đòi hỏi gì hơn ngoài khoảnh khắc chân thành giữa 2 đứa. Sự đơn giản cơ bản của Q đã thanh tẩy những mơ hồ phức tạp trong anh. Đôi khi anh cũng bực vì sự ngây ngô tin người đó của Q! Bị đồng nghiệp lừa từ lần này đến lần khác, nhưng vẫn cứ dặt lòng tin, nghĩ tốt cho họ. Nhưng có lẽ vì mình rắc rối quá nên ông trời ban cho 1 nàng tiên trong sáng như vậy giáng xuống để cân bằng chăng.

Từ 1 người kém ga-lăng anh đã biết mở cửa xe phụ nữ, 1 người không giỏi việc nhà đã biết tự mình vui vén tất cả, từ kẻ khô khan đã biết nói “Anh yêu em” mỗi ngày. Anh nhận ra mình đã thay đổi 1 cách rất tự nhiên. không phải cố tình để nàng vui, mà chắc là bởi vì gặp đúng người thì tự nhiên muốn thế.”

Đối với một nhà nhiếp ảnh đã bước quan 1 cuộc hôn nhân với 1 trái tim nhạy cảm đã rạn vỡ, tưởng như không còn có thể yêu thêm 1 ai nữa, bỗng dưng cô lại xuất hiện. Sưởi ẩm tâm hồn anh, sự thuần khiết , thơ ngây nơi cô đã đánh thức trái tim yêu của anh đập rộn ràng 1 lần nữa. Đàn ông 1 khi yêu đắm say họ sẽ thay đổi để phù hợp với người con gái họ yêu. Họ sẽ làm tất cả để xứng đáng với người con gái họ yêu. Bạn không cần dạy họ làm gì, không cần phải gào thét họ làm gì cho bạn, bởi khi con người ta yêu rồi, ắt họ sẽ làm tất cả để xứng đáng với tình yêu ấy.

Với một người làm nghệ thuật tài hoa , tình yêu thăng hoa sẽ là động lực kéo họ khỏi chuỗi ngày tăm tối và quên đi vết thương tình cũ. Và họ sẽ lại yêu, thăng hoa trong tình yêu lẫn trong công việc.

15 người đàn ông là 15 mảnh ghép dẫu không đại diện cho thế giới đàn ông nhưng cũng giúp chúng ta hiểu thêm 1 phần bức tranh thể hiện thế giới nội tâm của những người đàn ông. Hãy khám phá thế giới nội tâm của từng người một để hiểu hơn về họ , về “điều anh muốn nói.”

-Nga Nguyễn-

LINK ĐẶT SÁCH

1, Tiki:

https://shorten.asia/vqrznzAb

2, Shopee: https://shorten.asia/y3FyeZFx

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Review sách ” Trên Lưng Khổng Tượng “: Kinh Doanh Online Trên Sàn Thương Mại Điện Tử

Review sách ” Tâm lý học – Nghệ thuật giải mã hành vi”: Tiết lộ bí mật Thuật đọc suy nghĩ giúp thấu hiểu lòng người, phá tan phòng tuyến tâm lý con người

Review sách ” Lì quá để nói quài”: Tiếng lòng của anh chàng “khó ở” nói hộ mọi người những điều khó đỡ

Review sách “Uả? GenZ” : Cuốn sách chống “tối cổ” cực hài hước về gen Z

Review sách “Drama nuôi tôi lớn loài người dạy tôi khôn” : Quay xe không kịp với những cú twist hài hước khiến bạn bật ngửa trong cuốn sách này

Review sách “Chỉ về nhà để ngủ” : Dành tặng những người trẻ đang đi tìm lại chính mình, tìm lại bình an trong cuộc sống hối hả ngày nay

Review sách ” Chuyện nhỏ Sài Gòn bao nhớ” : Sài Gòn ơi sao mà thương đến thế!

Review sách ” Những ngày ấu thơ” ” Là tuổi thơ mà sao cơ cực, nghiệt ngã đến thế

Review sách “Tìm em nơi anh”: Bởi vì ở đó luôn là anh

Review sách “Thương” : Thương hoài ngàn năm

Review sách “Yêu anh đậm sâu, yêu em dài lâu”: Bật mí những bí mật “khó nói” với nửa kia về tâm sinh lý của đàn ông – phụ nữ

Review sách “Đừng chỉ đẹp mà không hiểu chuyện”: Khi một cô gái học được sự khéo léo, bản lĩnh trong cuốn sách này. Còn điều gì có thể ngăn cản cô ấy thành công, hạnh phúc?

Review sách “Bạn đắt giá bao nhiêu?” : Mỗi cô gái hãy trở thành phiên-bản-chính-mình-yêu-thích-nhất

Review sách “Đường về nhà”: Hành trình dũng cảm,táo bạo của một cô gái nhỏ đạp hơn 3000 cây số từ Bắc Kinh về Hà Nội

Review sách “Chiến binh cầu vồng”: Giáo dục đã thắp sáng khát vọng, mong ước của những đứa trẻ nghèo đảo Belitong như thế nào?

Review sách “Ngồi khóc trên cây”: Số phận đôi khi sẽ thử thách chúng ta theo những cách rất đặc biệt

Review sách “Bàn có năm chỗ ngồi”: Tình bạn trong sáng hồn nhiên những năm tháng tuổi học trò tươi đẹp

Blog review sách hay – Review sách và Cung cấp các kiến thức về Marketing